Tui phải thừa nhận là không hiểu sao mấy người kia cứ bảo nó nồng; chắc lần tới tui phải dùng thêm chất định hương rồi xịt nhiều hơn mới được. Đúng là bài học nhớ đời, đừng có chưa xịt lên da mà đã vội đánh giá mùi hương. Ở trong chai, nó ngọt lịm luôn, ngọt đến mức tui muốn buồn nôn ấy. Nhưng khi lên da rồi thì phép màu mới bắt đầu.
Lúc mới xịt, mùi nó kiểu ngọt béo của bơ, cảm giác quen thuộc cực kỳ, cứ như kiểu cái gì đó đang được bọc trong lớp đường kết tinh vậy. Khi mùi hương lắng xuống, cảm giác như các lớp đường đó được bóc ra để lộ ra một thứ gì đó trong suốt như đá ấy. Hình như gọi là hổ phách trắng thì phải, nghe cái tên là thấy hợp rồi. Mùi này thanh tao và tinh tế lắm, không hẳn là ấm cũng không hẳn là mát, hoặc có khi là cả hai. Độ ngọt vừa phải, không quá gắt. Lúc đầu ngửi tưởng nhạt nhẽo, ai dè lại cực kỳ nữ tính và độc đáo. Có người ở trên bảo mùi này buồn, có lẽ vậy? Nhưng với tui, nó mang vẻ điềm tĩnh hơn. Giống như một thiếu nữ Samurai mặc đồ trắng, trông thì hiền lành nhưng bên trong lại cực kỳ cứng cỏi, lặng lẽ nhưng không hề mờ nhạt, có chút xa cách nhưng không phải kiểu cố ý. Kiểu người mà mình không thực sự hiểu hết, nhưng những gì mình biết về họ thì mình lại thấy thích. Giống như Kanna trong Inuyasha, hay kiểu nhân vật kuudere điển hình vậy đó. Tui thấy mô tả bằng tính cách như vậy sẽ dễ hình dung hơn.
Thỉnh thoảng tui vẫn ngửi thấy mùi thoang thoảng, nhưng nếu cứ dí mũi vào cổ tay quá 4 giây là tui chịu, không ngửi thấy gì nữa. Đúng thật, cái tên 'ghost fire' là chuẩn không cần chỉnh. Tui vẫn chưa chắc là nó có đáng để tui chốt đơn cả chai hay không, để khi nào quyết định xong tui sẽ quay lại edit sau nha.