Đây là một trong những mùi hương phức tạp nhất từng "xâm nhập" vào cuộc đời mình... Nói đúng hơn là một cách bất hợp pháp. Năm 2005, mình tình cờ thấy chiến dịch quảng bá ở một trung tâm thương mại lớn và được tặng một miếng giấy thử thơm phức. Phản ứng đầu tiên của mình là "không phải gu mình đâu", thậm chí mình còn đưa nó vào danh sách "không bao giờ thử lại lần nữa" vì cảm giác nó quá khó chịu, gai góc và có phần đáng sợ.
Thế rồi 2 năm sau, khi đang đi sau một đồng nghiệp ở văn phòng, mình bỗng bị cuốn hút bởi mùi hương của cô ấy, độ tỏa hương thực sự rất thú vị. Đến khi biết đó là MQ, mình đã cực kỳ ngạc nhiên. Mình mua ngay sau đó, nhưng lúc đầu vẫn giữ một khoảng cách nhất định với em nó. Nó giống như những đóa hoa Gothic đầy gai, một vẻ đẹp u tối, phản chiếu một tâm hồn đầy mâu thuẫn, một sự lộng lẫy u ám đầy vẻ trung cổ...
Thú thật là mình không hay đổ gục trước những mùi kiểu này, và Addict CD nghe có vẻ khá u ám. Nhưng em này lại là một ngoại lệ, mình dần dần bị mê hoặc bởi sự chuyển biến cực kỳ ngoạn mục của nó. Ban đầu, trong sự đan xen giữa ánh sáng và bóng tối, bóng tối hoàn toàn chiếm ưu thế với những "chiếc gai" sắc lẹm từ hoa violet và hạnh nhân, lấn át suốt một thời gian dài. Nhưng rồi, sự nồng nhiệt u tối đó dần dịu lại, và bất ngờ thay, "nàng hậu" này lại có một trái tim ấm áp. Hương hoa cam bắt đầu lên ngôi, để lại những "chiếc gai" phía sau như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về màn dạo đầu đầy u tối trước đó.
Sự thay đổi này diễn ra chậm rãi nhưng đầy bất ngờ, từ sự u tối sang sự thăng hoa của ánh sáng và sự ấm áp. Giai đoạn này cực kỳ đáng đợi, mất ít nhất một tiếng trên da mình thì mùi hương mới chuyển mình hoàn toàn. Lúc đó, mình chỉ muốn hít hà mãi cổ tay mình thôi, vì nó trở nên quyến rũ, ấm áp và sang chảnh vô cùng. Đôi khi mình xịt em này đi làm chỉ để tạo thêm chút phong thái sang trọng, xa cách. À, mình đã dùng em này nhiều năm rồi, và kinh nghiệm là cứ phải xịt tầm 4 shot thì mới mong nhận được lời khen, chứ 1 hay 2 shot là chưa đủ đâu nhé! :)