...những kẻ mộng mơ, và cả mình nữa... Thật lạ là mình chẳng còn nhớ rõ lắm về đợt ra mắt này hồi năm 96, dù hồi đó mình là một "fan cứng" của Versace. Tất nhiên là mình chẳng đủ tiền mua đồ của hãng đâu, nhưng mấy cái kính mát, vài chai nước hoa, hay cái khăn quàng... rồi cả mấy tấm hình quảng cáo lung linh trên tạp chí với những người mẫu đẹp đến vô thực, mình còn cắt ra dán đầy lên tường phòng ngủ nữa. Cái giấc mơ về "La Dolce Vita" – hay đúng hơn là "La Versace Vita" – thực sự rất mê hoặc và đầy cảm hứng. Một giấc mơ của những vì sao. Khi Gianni qua đời vào tháng 7 năm đó, có quá nhiều vụ bê bối và kinh hoàng đi kèm khiến người ta khó lòng chấp nhận được. Làm sao một bậc thầy đã mang đến cho chúng ta những giấc mơ xa hoa, lộng lẫy và tự do đến thế lại có thể ra đi một cách tàn nhẫn và vô lý như vậy? Thế nhưng, nghĩ rằng viên ngọc này là món quà mùi hương cuối cùng của Gianni thì lại thấy thật lãng mạn và hợp lý. "The Dreamer" giống như một lời chào tạm biệt đầy mộng mơ của một kẻ mộng mơ, đối lập hoàn toàn với sự tàn khốc và đau đớn khi một tâm hồn nghệ sĩ rời bỏ thế giới này để về với những vì sao.
Mãi đến mùa thu năm 98, mình mới sở hữu được một chai 'The Dreamer' cho riêng mình. Xịt nó vào cuối tuần, hay dùng khi đi hẹn hò sau giờ làm, mình thấy nó quyến rũ một cách kỳ lạ... cứ như thể một chút ma thuật, một chút sức hút đầy mê hoặc của dải Ngân hà đã hòa làm một với mình vậy. Dù đây là một mùi hương khá gây tranh cãi, nhưng với mình, nó luôn mang lại cảm giác "đúng đắn". Hồi đó tụi mình còn trẻ, và tràn đầy những giấc mơ. Giờ đây, sau 22 năm, mình cực kỳ may mắn khi săn được một chai code batch từ năm 1996 với giá siêu rẻ. Một sự hoài niệm thuần khiết và mạnh mẽ. Ngay khi ngửi thấy nó, mình như được đưa trở lại khoảng thời gian đầy phấn khích và phóng khoáng đó... nghe có vẻ sến, nhưng đúng là mọi thứ lúc ấy "đơn giản" hơn nhiều... và tụi mình tiệc tùng hết mình vì đó là năm 1999. Sự ra đi của Gianni đã trở thành nguồn cảm hứng để chúng mình sống trọn vẹn hơn, và cả thế giới lúc ấy dường như... thật tươi sáng. Những năm sau đó có lẽ không hoàn toàn là giấc mơ như tụi mình từng tưởng tượng, nhưng trong một khoảnh khắc, có lẽ sức mạnh ma thuật của một đêm đầy sao là tất cả những gì chúng ta cần. Và khi mình nhắm mắt lại, hít hà hương thơm của 'The Dreamer' một lần nữa, mình không thể không tin vào điều đó.
Suốt bao nhiêu năm qua, mình chưa thấy bảng thành phần chính xác nào, nhưng thường thì nó sẽ có các nốt như: linh sam, ngải cứu, oải hương, cam mandarin, xô thơm; rồi có cả diên vĩ, hoa loa kèn, phong lữ, hoa hồng, hoa thuốc lá; và cuối cùng là gỗ tuyết tùng, hoắc hương, hổ phách, da thuộc, đậu tonka, cây thông... Nghe thôi đã thấy tuyệt rồi, và mình muốn tin là tất cả đều có trong đó, dù không thể khẳng định chắc chắn nốt nào là nốt nào. Nhưng mình ngửi thấy rõ mùi hoa loa kèn! (Và mình dám cá đây là một trong những khác biệt lớn nhất so với bản mới). Mình cũng thấy thoang thoảng ngải cứu và diên vĩ, và chắc chắn là có hoa thuốc lá. Tổng thể là một mùi hương phấn và gỗ. Ngoài ra thì mình không phân tích rõ được hết... giống như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ mờ ảo nhưng dễ chịu vậy. May mắn là không hề có cái mở đầu "gắt và kinh khủng" như vài người nói. Nghe có vẻ lạ, nhưng mình thấy mùi này dùng trong thời tiết ấm áp lại rất ổn... có một sự mát mẻ nhất định bên trong... kiểu như một màu xanh bạc đầy mượt mà vậy. Độ tỏa hương và lưu hương thì đúng chất thập niên 90, cực kỳ ấn tượng ngay cả với một chai nước hoa đã 24 tuổi này! Cảm ơn Gianni, vì tất cả những giấc mơ. Yên nghỉ nhé. ★★★☆☆