Hùng Sang Nguyễn
Hồi tôi 21 tuổi, xịt mùi này lên cảm giác mình cứ như Frank Sinatra ấy... Có lần vào Superdrug, hai bà cụ cứ hỏi tôi đang dùng mùi gì. Xong họ còn lùng sục khắp các kệ hàng để tìm mua cho bằng được. tôi mới bảo là ở đây không có đâu, phải ra mấy trung tâm thương mại hay boutique cao cấp mới có. Lúc đó tôi mua bọt cạo râu giá có 1 bảng thôi, mà không hiểu sao họ lại bỏ dòng Saber foam đó nhỉ? Mà thôi, chuyện khác đi. Tiếp theo là về giá cả. Khi tôi nói giá cho họ nghe, họ kiểu 'Mày điên à? Số tiền đó đủ trả tiền gas cả năm rồi đấy!'. Hồi những năm 90 giá đó là đắt thật, dù lúc đó tiền gas cũng rẻ hơn bây giờ. Rồi có bà còn véo mông tôi xong bảo 'Mùi thơm đấy, đúng là người nhập cư!'... tôi vẫn nhớ mãi câu đó. Lần tiếp theo tôi dùng nó là khi đến nhà một người bạn. Chị gái của cậu ấy hỏi tôi đang xịt gì, xong chị ấy đi mua ngay một chai cho sếp luôn! tôi cứ nghi là chị ấy đang có 'mối' với ông sếp đó. 25 năm sau gặp lại, chị ấy bảo vẫn nhớ mãi cái mùi hương đó và rủ tôi đi cafe. Chị ấy kể là ông sếp đó chẳng bao giờ bỏ vợ cả, chỉ coi phụ nữ Ấn Độ như mấy món đồ lạ lẫm để giải khuây thôi. Thế là tôi chẳng bao giờ dùng lại mùi này nữa. Nhưng phải công nhận, mùi này là kiểu ngọt ngào pha chút hương cà phê cực kỳ quyến rũ. Chai nước hoa cũng rất đẹp. Hồi đó tôi đang hẹn hò với một cô gái người New Zealand, cô ấy cứ hay đùa là giá mà có thể lắp pin vào chai nước hoa này để dùng mỗi khi tôi không có ở bên cạnh!