Sandy Thanh Hà
Người ta vẫn nói Rochas Moustache không chỉ đơn thuần là một mùi hương cũ kỹ, mà nó còn mang trong mình một câu chuyện đẹp hơn bất kỳ chai nước hoa nào khác. Ra đời vào thời kỳ hậu chiến, nó giống như một biểu tượng của sự tái thiết, của những con người cùng nhau đứng lên sau những biến động lớn. Dù mang vẻ nam tính rất đậm nét với những nốt hương "đàn ông" ngay lập tức, nhưng thực ra nó lại được tạo nên từ tình yêu của một cặp đôi: Edmond và Theresa Roudnitska. Họ gặp nhau trong phòng thí nghiệm nước hoa ở Paris, và từ những món quà dành cho nhau, họ đã cùng nhau tạo nên những tuyệt tác, trong đó có Moustache của nhà Rochas vào năm 1948. Cấu trúc của Moustache được coi là "dấu ấn Roudnitska" – một sự kết hợp giữa đào tươi, rêu sồi đẫm sương, các loại aldehyde và cả một chút mùi "mồ hôi ngựa" mà Edmond hay gọi đùa như vậy [Cười]. Mở đầu là sự bùng nổ của thảo mộc, đặc biệt là húng tây có vị đắng rất rõ, hòa quyện cùng chanh không đường và oải hương. Nó gợi nhớ đến không gian tiệm cắt tóc truyền thống: mùi báo giấy, kem cạo râu, mùi mồ hôi nam giới và cả hơi nước trong phòng tắm. Sau đó, mùi hương dần chuyển sang nốt hồng khô, hoa cẩm chướng, chút mật ong và nhài với nốt Indole đặc trưng – tạo nên một cảm giác hơi "bẩn" rất đặc trưng của nước hoa thập niên 40. Đây là giai đoạn hơi khó ngửi một chút, nhưng nếu xịt vừa phải thì mọi thứ sẽ trôi qua rất êm. Cuối cùng, lớp nền là sự kết hợp của dòng Fougere kinh điển: xạ hương, hổ phách, rêu sồi, tuyết tùng và một chút đậu Tonka để cân bằng lại sự nam tính. Mùi này bám khá gần da và mang lại cảm giác rất thỏa mãn. Đừng mong đợi nó phải nổ tung như một quả bom, vì vào năm 1948, người ta cần một thứ gì đó mang lại cảm giác an toàn và khẳng định bản thân sau chiến tranh hơn là sự phô trương. Nếu bạn là kiểu "trai trẻ" năng động thì quên Moustache đi, nó chắc chắn KHÔNG dành cho bạn đâu. Riêng mình, dù bao nhiêu tuổi đi nữa, mình vẫn luôn dành một tình cảm đặc biệt cho nó, vì mình luôn cảm thấy mình thuộc về một thời đại khác. Cứ trải nghiệm đi mọi người ơi!