Mình vốn khá thích các nốt mùi da thuộc, nhưng vì sống ở vùng khí hậu Địa Trung Hải nên mình thường ưu tiên những mùi da nhẹ nhàng, thoáng đãng kiểu như Dior Fahrenheit, Tom Ford Ombre Leather hay Chanel Antaeus... kiểu những mùi mà các nốt hương khác vẫn có không gian để tỏa sáng ấy. Nhưng em này thì hoàn toàn không phải vậy. La Yuqawam cực kỳ nặng, nó tấn công khứu giác một cách dồn dập suốt cả quá trình trải nghiệm. Ngay từ shot đầu tiên, mình cảm giác như bị dội cả dầu hỏa vào người vậy. Mọi người hay nói Fahrenheit có mùi xăng nhẹ, nhưng mình chưa bao giờ thấy thế, còn em này thì mùi nó giống như một cái trạm xăng ở mấy nước đang phát triển vậy đó.
Phải đợi vài tiếng thì mùi mới dịu lại và dễ chịu hơn một chút. Đây là giai đoạn giữa của mùi hương, khi các nốt hương đã đạt được sự cân bằng. Mùi mâm xôi bắt đầu xuất hiện, hòa quyện cực kỳ mượt mà với gia vị và một chút da thuộc đắng, làm mình liên tưởng đến một bản Ombre Leather mạnh mẽ hơn. Đoạn này mình khá thích, thậm chí còn thấy nó hơi giống con quái vật gỗ bạch dương Club De Nuit Intense Man nữa. May là giai đoạn này lưu lại lâu nhất. Thế nhưng, đến tận giai đoạn cuối, sau hơn 12 tiếng, mùi nhựa đường lại quay trở lại, kèm theo đó là cảm giác như mùi đầu mẩu thuốc lá cũ bám chặt lấy quần áo vậy.
Như mình đã nói, mình cực mê da thuộc, nhưng em này đơn giản là không dành cho mình. Nó quá nồng đối với mũi mình, dù mình chỉ xịt có vỏn vẹn 2 nhát. À, lưu ý là mình thích sự thoáng đãng, còn nhiều người lại thích những mùi đậm đặc, kiểu "chiếm trọn" không gian xung quanh, mà cái đó thì mình không chịu nổi. Vậy nên mọi người cứ cân nhắc nhé. Nếu bạn thích những mùi hương cực nặng hoặc sống ở xứ lạnh có mùa đông dài thì em này có thể sẽ rất hợp gu bạn đấy.