Đây là câu chuyện về ba thế hệ của Paco Rabanne Pour Homme: thập niên 70, 90 và 2010. Liệu điều này có giúp chốt hạ cuộc tranh luận xem các công thức cũ có thực sự vượt trội hơn không? Thôi thì mình sẽ không khẳng định gì cả, chỉ muốn chia sẻ những gì mình quan sát và cảm nhận được qua cả ba bản thôi.
Với bản 1970s, sức quyến rũ của dòng kinh điển này đến ngay lập tức. Mùi hương mở đầu tuy không quá rực rỡ – cũng phải thông cảm cho em nó, vì cũng gần 50 tuổi rồi – nhưng lại cực kỳ cuốn: có hương hương thảo kiểu lá kim, ngải cứu xanh mướt vị cam thảo, rồi cả nguyệt quế kiểu "bay rum nhưng không có rượu". Lavender, phong lữ và tonka được hòa quyện trong lớp xạ hương xylene sạch sẽ, tạo nên một cấu trúc hương bùng nổ. Đây chính là tinh túy của dòng fougere cổ điển mà sau lệnh cấm những năm 80, rất khó để tìm lại được. Còn về rêu sồi? Đừng tin mấy lời đồn trên mạng, thực tế là có chiết xuất rêu sồi thật, nhưng phần lớn là Evernyl thôi. Cái chất rêu này rất tuyệt, nhưng chính những loại xạ hương nitro mới là thứ tạo nên huyền thoại, làm tôn lên cái lõi dương xỉ ngọt ngào và cảm giác như bong bóng xà phòng hương mật ong. Mình còn thấy cả chút hương costus nữa. Đỉnh thực sự!
Sang đến bản 1990s, mình thấy xuất hiện thêm nốt aldehyde kiểu thông sắc sảo và linalool đậm đặc, thứ mà bản trước không có – có thể do tuổi tác hoặc thay đổi công thức. Dù sao thì nó vẫn rất mướt, rồi sau đó là các nốt thảo mộc đậm đà, hòa cùng chút gia vị trên nền bộ ba lavender/phong lữ/tonka. Tinh thần của nó vẫn vậy, không có gì thay đổi quá lớn, vẫn ấm áp và lôi cuốn. Dù thiếu đi chút xạ hương nitro tạo nên cái "chất riêng" khó tả, nhưng nó đã được bù đắp bằng các loại xạ hương và chất định hương khác để giữ form mùi. Nó vẫn mang cái vibe kiểu xà phòng Irish Spring, chất rêu và costus vẫn còn đó. Một trải nghiệm rất dễ chịu.
Còn bản 2010s thì mang lại cảm giác tươi mới nhất với nốt aldehyde và linalool cực sáng, độ tỏa hương mạnh và bám tỏa lâu nhất. Các nốt thảo mộc tan dần, cảm giác hơi mỏng và có chút kim loại, nhưng vẫn rất ổn. Cái lõi fougere vẫn còn đó! Mình thấy có thêm chút xô thơm (clary sage), cái này mình duyệt nhé. Tuy nhiên, nốt phong lữ có phần dịu đi một chút, hơi tiếc nhưng không đến mức tệ. Nhiều người hay soi việc Evernyl vẫn có trong bảng thành phần, thì đúng là vậy, nhưng thực ra các bản trước cũng chủ yếu là Evernyl thôi, nên thôi bớt nóng đi các bác. Tất nhiên nó không giống hệt bản 70s hay 90s, nhưng cũng không hề kém cạnh, vẫn rạng rỡ trong vẻ đẹp mùa thu. Nó chỉ thiếu đi cái hào quang của xạ hương nitro và độ đậm đà của rêu hay costus thôi. Thôi thì chúng ta vẫn nên thấy may mắn vì nó vẫn còn được sản xuất.
Được xịt cả ba bản lên da cùng lúc thực sự là một trải nghiệm cực kỳ thú vị luôn.