Lúc đầu mình cứ ngỡ em này giống Burberry Touch vì cái combo quýt xạ hương với nhục đậu khấu, nhưng dùng rồi mới thấy không hẳn vậy. Mình cũng thấy mọi người gợi ý Medium, nhưng em đó thiên về tông hổ phách kiểu designer hơn, cảm giác hơi chán và dễ bị thay thế bởi mấy dòng của YSL hay Histoires de Parfums. Còn em này thì cứ giữ được nét mát mẻ, tươi mới, mùi oải hương cũng không hề bị gắt. Nó mang lại cảm giác cực kỳ chỉn chu, đúng kiểu đặc trưng của nhà Penhaligon's: nhẹ nhàng, tinh tế, không có gì quá gai góc hay nổi loạn, cứ kiểu thanh lịch, thoải mái và rất dễ chịu. Mình chưa thử dòng Portraits nên không biết có phá cách hơn không, chứ mấy dòng nam/unisex còn lại thì có vẻ đều đi theo phong cách này.
Nói chung là mình cực thích, nhưng chắc phải đợi sale mới chốt đơn được. Mình vốn mê nốt cà phê vì nó mang lại chút đắng, hơi hướng kim loại và mùi đất, cực hợp khi đi cùng các nốt balsamic hay cam chanh. Như em Amyris Homme của MFK cũng kết hợp với quýt, hay Santal Volcanique thì mang lại cảm giác kim loại lạnh lẽo. Càng nghĩ mình càng thấy nó hơi giống Amyris Homme, nhưng em đó là một "con quái vật" hoàn toàn khác – nồng nàn, béo ngậy và bám cực dai. Còn ở đây, sự kết hợp giữa gỗ có nốt khói và bạch đậu khấu tạo nên một lớp nền rất riêng, thoải mái, càng về sau càng đậm và ngọt nhẹ hơn một chút. Đi kèm với đó là các nốt gia vị mát lạnh và chút oải hương thoang thoảng, tạo cảm giác như mùi áo sơ mi mới giặt sạch sẽ, thậm chí có thể cảm nhận được chút gì đó giống da thuộc hay da lộn. Đến đoạn drydown là gỗ đàn hương gia vị thì mình cũng không chắc có cần phải sở hữu cả chai không, nhưng chắc là sẽ mua một bản chiết thôi, vì đây là chai mình ưng nhất của Penhaligon's từ trước đến giờ.