Tôi chưa thử Jeddah, nhưng đã thử cả hai nồng độ của Nur, tiếc là chúng không trụ nổi trên da tôi (tôi test ở Golden Apple). Nur mở đầu bằng hổ phách ngọt và gỗ tuyết tùng, làm tôi cứ muốn ngửi mãi hương hoa cúc và ngải cứu. Nói chung là tôi cực mê đoạn đầu của Nur, nhưng cái kết thì không hợp lắm. Với làn da lạnh của tôi, nó nở ra khá ổn, không thấy gỗ hay hổ phách đâu, chỉ có hoa cúc, đào và ngải cứu là cực kỳ đẹp và nữ tính.
Rồi tôi bắt đầu để ý đến một thương hiệu Ý (tôi vốn rất hợp gu với các mùi hương kiểu Ý), và có đọc đâu đó về việc Raffaello khá giống với Nur So Oud và Jeddah. Tôi đọc rồi cũng quên luôn. Thế là tôi đặt 3 mùi của Pantheon Roma, và món đầu tiên tôi thử chính là Raffaello... Ôi... tôi cười từ tai này sang tai kia luôn! Một cảm giác cực kỳ quen thuộc, cứ như gì đó từ thời thơ ấu vậy, cái vòng xoay khứu giác cứ chạy liên tục trong đầu tôi: "Nhớ nhé, nhớ nhé..."
Tôi lên perfumista tìm lại các mẩu review về Raffaello và đúng thật! Chính là Nur! Hóa ra sự liên tưởng khứu giác của tôi là có cơ sở, nó vẫn mang cái gì đó từ tuổi thơ. Chỉ là em này giống như một phiên bản Nur trắng trẻo, nữ tính hơn (dù lạ là em này được phân loại là mùi nam). Đây chính là "chân ái" mới của tôi (xin lỗi vì sự đa tình trong mùi hương này nhé). Mùi hương này cực kỳ đẹp, có độ tỏa hương vừa đủ để không làm phiền người khác nhưng vẫn đủ để gây chú ý, và độ bám cực đỉnh - trên da tôi ít nhất là 10 tiếng, kể cả sau khi tắm! Tôi thử vào đầu tháng 12 ở Moscow, có lần thử vào tháng 11, mùi này thực sự cần không gian thoáng, nếu xịt nhiều trong phòng kín sẽ thấy hơi nồng và khó chịu, có lẽ tôi đã lỡ tay quá đà. Chỉ cần vài shot thôi là đủ, nếu không là từ yêu sang ghét ngay, cái kết dễ đoán lắm.
Thật lòng mà nói, nếu chỉ nhìn vào bảng thành phần trên perfumista, tôi sẽ chẳng bao giờ để mắt tới em nó. Và càng không thể ngờ được là mình lại bị mê hoặc, thậm chí là yêu em nó đến thế. Nhìn vào tầng hương, tôi vốn không thích nốt da thịt (nhưng lại mê da lộn) hay mấy cái hạt mỏng manh gì đó. Tôi thích ngải cứu, thích tiêu - đôi khi cũng tôn trọng cả tiêu nữa. Còn gỗ Teak á? Xin lỗi, tôi chịu, chẳng biết là gì luôn. Tôi cũng ghen tị với mấy người nhận ra được các nốt hương chủ đạo như "gỗ teak" hay mấy cái gì đó lạ lẫm như cyclopias, kauwai, mopane... Sự thật là những người hạnh phúc thường biết rõ mùi của mấy loại cây đó, còn tôi thì chịu. Vậy nên, nếu chỉ nhìn bảng thành phần thì tôi đã bỏ qua một cực phẩm rồi! Đừng chỉ nhìn, hãy thử lên da mình đi, tôi nói đi nói lại mãi rồi đấy. Nếu thấy bảng thành phần mà hơi rén thì cứ bình tĩnh... thử đi rồi biết!