“Bạn có tưởng tượng được âm thanh đó như thế nào không?” Tôi tự lẩm bẩm một mình trong khu vườn của Nhà Faun khi nhìn thấy núi Vesuvius hiện ra qua những bức tường đổ nát của biệt thự.
“Hay là họ đã sợ hãi đến mức nào nhỉ?” Mẹ tôi bước đến bên cạnh và nắm lấy tay tôi. Đã lâu lắm rồi bà không làm thế, kể từ khi tôi còn là một cậu bé.
Đó là ngày 14 tháng 2 năm 1999, sinh nhật mẹ tôi. Bố dượng đưa bà đến Ý để kỷ niệm tuổi 70. Tôi đi cùng vì từ nhỏ đã mê mẩn Pompeii và mọi thứ về La Mã. Tôi thậm chí còn từng xây những thành phố La Mã bằng bùn ở California, rồi bị lũ trẻ hàng xóm gọi là “những kẻ man di” khi chúng phá hủy chúng.
Tháng Hai ở Pompeii vắng lặng, và đó là cách duy nhất để cảm nhận nó. Nhóm chúng tôi là những người duy nhất còn sống trong cả thành phố lúc bấy giờ. Khi đang đi dạo, hướng dẫn viên kể rằng các nhà khảo cổ đã tìm thấy tàn tích thực vật từ thời Pompeii còn tồn tại, và họ đã trồng lại chúng y hệt như 1920 năm trước. Người La Mã thậm chí còn không có từ để gọi “núi lửa”.
Sau bữa trưa, tôi xin phép đi dạo một mình. Tôi lảng vảng quanh Forum, nhìn vào những chiếc bình amphora và những bức tượng thạch cao của những người bị vùi lấp trong dòng chảy tro bụi. Khi đứng trước bức tượng thần Apollo, tôi hít một hơi thật sâu. Mùi hương của khu vườn thật dịu nhẹ với hương cây lá kim, cây bách và hoa mận. Rồi bỗng nhiên, tôi gặp một chàng trai trẻ đẹp đẽ dưới chân tượng Apollo. Anh ta hỏi tôi có lạc đường không. Tôi định trả lời rằng mình đi cùng gia đình, nhưng khi quay lại... anh ta đã biến mất. Một cơn gió mạnh ập đến, và những tiếng gọi tên tôi vang lên từ xa.
Mọi thứ đột ngột trở nên mãnh liệt gấp ngàn lần: màu sắc, âm thanh và đặc biệt là mùi hương. Tôi bị nhấn chìm trong mùi nhựa thông trù phú, hương hoa hồng, nhài, ly, lá violet tím ngắt như biển La Mã. Tôi ngửi thấy mùi chợ cổ với cam, nhục đậu khấu, đinh hương và cả vị cay nồng của tiêu Ấn Độ. Rồi mùi da thuộc, gỗ đàn hương từ các xưởng thủ công, mùi xạ hương của động vật, và trên hết là hương nhang thơm nồng nàn của đền thờ - thứ hương thơm của các vị thần.
Tôi choáng váng, bám vào một cột đá cẩm thạch cổ xưa. Những tiếng gọi tên tôi dồn dập hơn. Rồi mẹ tôi xuất hiện, mắng tôi vì tội đi lạc. Khi lên xe buýt về Sorrento, người hướng dẫn nhìn tôi đầy ẩn ý: “Có chuyện gì đó đã xảy ra với cậu ở Pompeii, đúng không? Thành phố này ghi nhớ cậu đấy.”
Mãi đến tận hôm nay, khi lần đầu xịt chai Oscar for Men của nhà Oscar de la Renta, tôi mới nhớ lại khoảnh khắc ở Pompeii, khi thời gian như ngừng trôi và tôi ngỡ như mình vừa gặp được thần Apollo.
Oscar for Men mở đầu cực kỳ ấn tượng, nó đưa tôi ngay lập tức trở về với mùi hương của miền Nam nước Ý và những khu vườn ở Pompeii. Tầng hương đầu của chai nước hoa cực kỳ nam tính này là cam mandarin, nhựa thông, cam bergamot và tiêu; tầng hương giữa là nhục đậu khấu, hoa ly, oải hương, hoa nhài, lá violet, đinh hương và hoa hồng; tầng hương cuối là da thuộc, gỗ đàn hương, xạ hương, nhựa thông balsam, vanilla và hương nhang. Nó lưu hương trên da tôi tận 10 tiếng đồng hồ và độ tỏa hương thì cực kỳ khủng khiếp. Đây là một cú bùng nổ của hương gia vị, gỗ và nhang thơm, đủ để khiến bất kỳ hoàng đế La Mã nào cũng phải tự hào. Nó có thể lấp đầy cả đấu trường Flavian và át đi mọi mùi khó chịu khác.
OSCAR FOR MEN - 5 sao cực kỳ xứng đáng *****