Thị Hồng Diệp
Cảm giác như một bông hồng đỏ khổng lồ được thả vào chai Aromatics Elixir của Clinique vậy. Để giữ cho hương hồng bay bổng lâu hơn, hãng đã chọn một lớp nền ngọt ngào, tinh tế, nhưng vẫn có những nốt chypre trầm mặc, đôi khi khiến mình hơi bất ngờ. Mình cực kỳ bị thu hút bởi cái tên của dòng nước hoa này, cả những câu chuyện lịch sử và văn hóa đi kèm nữa. Mỗi khi xịt hay thậm chí chỉ cần nghĩ về em nó, mình cứ ngỡ như đang xem lại những thước phim kinh điển của Georgia. Trong tâm trí, mình như đang lang thang giữa những dãy núi Caucasus hùng vĩ, ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt đẹp và lắng nghe giai điệu bài hát “Suliko” vang lên cùng tiếng đàn guitar: Mình đi tìm ngôi mộ của người thương, lòng đau thắt vì nỗi nhớ. Thiếu vắng tình yêu, tim mình nặng trĩu, mình khóc giữa đêm thâu: "Suliko ơi, anh ở đâu?" Giữa bụi gai đơn độc, một đóa hồng lặng lẽ nở hoa. Tim mình đập liên hồi, mình khẽ hỏi đóa hoa: "Suliko đang trốn ở đâu vậy?" Chú chim họa mi như muốn xác nhận, ngượng ngùng cúi đầu, những giọt sương như hạt ngọc từ thiên đường rơi xuống đất như những giọt nước mắt. Họa mi nín thở ẩn mình trong cành hồng gai. Mình nhẹ nhàng hỏi chú chim xem có tin tức gì về Suliko không. Họa mi ngẩng cao đầu, hót vang bài ca trong trẻo gửi đến những vì sao. Ánh mắt chú lấp lánh, khẽ nghiêng đầu như muốn nói: "Có, mình biết Suliko ở đâu!" Những vì sao tỏa sáng bao quanh, những tia sáng chiếu rọi. Mình vội vã hỏi xem liệu ngôi sao có phải là Suliko không. Ngôi sao nhấp nháy trả lời, tỏa ra những tia sáng u buồn, trong khi tiếng gió thì thầm bên tai khiến mình cảm thấy an lòng.



































