M7 mang cái danh tiếng huyền thoại đi kèm với sự khan hiếm cực kỳ. Mọi phiên bản của em này đều rất khó tìm, và cơ hội để ngửi thử thì ngày càng hiếm hoi. Cuối cùng mình cũng phải chi một khoản "hớ" để mua được một lọ chiết nhỏ của công thức đầu tiên (vừa mới cháy hàng xong), và dù chỉ là một chút trải nghiệm nhỏ thôi nhưng mình vẫn thấy mừng vì đã có cơ hội chạm vào mùi hương này. Sau bao nhiêu công sức như vậy, nếu không review thì đúng là có lỗi với bản thân quá, phải không?
Cảm giác ngay khi xịt phát đầu tiên là mình biết sắp có một hành trình thú vị rồi. Mùi này cực kỳ dễ dùng và gây ấn tượng ngay lập tức từ nốt mở đầu. M7 thực sự mang lại cảm giác như một "tiền thân" của phong cách Tom Ford vậy. Nó ngọt hơn nhiều so với các mùi hương cùng thời, tạo nên một sức hút đầy gợi cảm cho người dùng. Giống như các dòng của Tom Ford, nó rất độc bản nhưng lại phát triển theo hai giai đoạn khá đơn giản. Mở đầu là vị ngọt rõ rệt của quýt, được hỗ trợ bởi chút hương thảo mộc nhẹ nhàng từ xô thơm và hương thảo. Sau đó, mùi hương nhanh chóng chuyển mình trong một vòng xoáy của vinyl, xạ hương và hương thảo mộc, cùng với sự góp mặt của nốt oud gợi nhắc đến Oud Wood hay Black Caviar. Nốt oud ở đây không hề có mùi kiểu thuốc hay mùi kiểu "chuồng trại" đâu, mà nó thêm vào một chút cảm giác kiểu "nhựa" (plasticky) – một đặc điểm mà mình hay dùng để mô tả các dòng oud hỗ trợ, giúp tạo nên một nét gì đó rất "ngoài hành tinh" cho một mùi hương vốn dĩ sẽ rất bình thường. Ở đây, khi mùi hương thiên về xạ hương ambrettolide, oud giúp làm dày thêm độ đậm đà của xạ hương và tạo ra một cảm giác mượt mà như bơ mà rất khó tìm thấy ở các dòng xạ hương khác.
Lúc này, mình không khỏi liên tưởng đến Homme Parfum. Không thể phủ nhận DHP là "hậu duệ" của M7; cả hai đều có chung các nốt cam chanh ngọt, ambrette, oud, hổ phách và kết cấu xạ hương mượt mà như bơ. Trong tất cả những lần ngửi qua, mình chưa thấy mùi ambrette nào tương tự, vốn là một nốt hương rất hiếm. Tuy nhiên, M7 giống như một bản phối của DHP nhưng được thêm vào sự tối tăm, ngọt ngào và phức tạp hơn. Dù so sánh thế này có vẻ hơi bất công, nhưng M7 thực sự không "đấu" lại được người kế nhiệm của nó – một phiên bản mà xét về mọi mặt đều gắt hơn, nhanh hơn và mạnh mẽ hơn.
Về độ tỏa hương, M7 không phải kiểu tỏa mạnh đâu, mà nó tạo ra một vệt hương nhẹ nhàng quanh người thôi. Mùi hương cứ thoắt ẩn thoắt hiện suốt cả ngày, thậm chí đôi khi còn khó nhận ra. Nhưng thật kinh ngạc là 12 tiếng sau, khi mình đang ngồi viết những dòng này trong một căn phòng yên tĩnh, M7 vẫn còn ở đây, tỏa ra hương hổ phách ngọt ngào dịu nhẹ cùng chút xạ hương.
Sau cùng, câu chuyện về M7 có vẻ còn lớn lao hơn cả bản thân mùi hương đó. Nó thơm thật đấy, NHƯNG không có được cái "wow factor" như DHP mang lại. Nếu định mua mù (blind-buy) với một túi tiền rủng rỉnh thì có lẽ bạn sẽ không hối hận về mùi hương, nhưng với mức giá thị trường hiện tại, mình nghĩ sẽ có nhiều lựa chọn hiện đại và đáng tiền hơn.