(Review bản EDP)
Cảm giác như một cơn mưa rào không ập đến ngay lập tức, mà nó bắt đầu bằng những nốt hương hoa cỏ dày đặc, phấn mịn của Diên vĩ, Violet, pha chút vị mơ và được nhấn nhá bởi Iso E Super. Lúc đầu mình cứ ngỡ đây là một mùi hương hoa cỏ kiểu "Pour Femme" đại trà nào đó, cho đến khi những nốt xạ hương tổng hợp (không phải kiểu động vật đâu nhé) bắt đầu hiện lên như những đám mây đen. Nói không có tính khách quan hoàn toàn, nhưng hãy tưởng tượng một sự kết hợp giữa nét công nghiệp, đá sỏi, đất ẩm và lá xanh đậm - đủ tinh tế để tôn lên hương hoa, tạo nên một tính cách vừa phức tạp vừa có chút u sầu. Nó giống như sự hòa quyện giữa các yếu tố kim loại, khoáng chất, da thuộc, aldehyde, lá cây và đất... tạo nên một bản giao hưởng độc đáo, tựa như những bức tranh hoa tông xám đầy tâm trạng của Paul Cezanne vậy.
Càng ngẫm kỹ, mình thấy bản EDP này gợi nhắc đến "Mont de Narcisse" của Anne Flipo với những nốt đất trầm mặc. Tuy nhiên, nó lại rẽ sang một hướng khác, hỗn loạn hơn và tách biệt khỏi sự tĩnh lặng của các nốt thảo mộc. Ở giai đoạn cuối, mình thấy có một chút xíu bóng dáng của Antaeus, dù thực lòng mình đã kỳ vọng nó rõ nét hơn. Nhìn chung, mùi này không quá khó dùng vì không bị đắng hay nồng mùi gia vị, nhưng độ tỏa hương khá kém khiến mình tự hỏi liệu bản EDP này có được cố tình tạo ra để dành cho những trải nghiệm riêng tư, lạnh lùng và kín đáo hay không... hoặc nếu không, bạn có thể chọn hướng lạc quan hơn với dòng Bleu Noir.
Điểm tổng kết: Cảm xúc lẫn lộn / 10
Cập nhật: Sau khi so sánh với bản EDT, giờ mình đã hiểu tại sao người ta lại ví nó với bê tông hay nhựa đường. Mình sẽ chọn bản EDT thú vị hơn. Hai mùi này thực sự là hai thái cực hoàn toàn khác biệt.