Hữu Khánh Tăng
B*Men giống như cái kiểu album thứ hai đầy rủi ro mà bất kỳ ban nhạc nào vừa có hit đầu tay cũng buộc phải ra mắt ấy. Ừ thì nó cũng ổn, kiểu nếu vì trung thành với hãng thì bạn vẫn sẽ dùng thôi, nhưng cuối cùng cảm giác vẫn là bản đầu tiên đỉnh hơn hẳn. Mình cũng từng có cảm giác y hệt như vậy với The Counting Crows hồi những năm 90. "August and Everything After" là một siêu phẩm từ đầu đến cuối, còn "Recovering The Satellites" ra mắt vài năm sau đó thì làm mình thấy hơi hụt hẫng và thất vọng. Nó cũng ổn ở vài chỗ, nhưng lại có những đoạn cứ bị đuối thế nào ấy. Về mùi hương thì B*Men chính là phiên bản "hụt hẫng" đó. Cái mình yêu ở A*Men là nó cực kỳ lạ, ban đầu ngửi chẳng thấy thơm lắm đâu, nhưng sau đó lại gây ấn tượng mạnh bởi sự phá cách và táo bạo. Nó cứ làm mình muốn quay lại xịt mãi, cho đến khi mình phải sở hữu và đưa nó vào danh sách dùng hàng ngày. Ngược lại, B*Men với mình cảm giác hơi thiếu định hình. Sự kết hợp giữa oải hương và hồi bị xé lẻ bởi một mớ các nốt hương gia vị nam tính (xô thơm, hương thảo, cỏ xạ hương, ngải cứu), tạo cảm giác khá là "gai góc" và kiểu "cổ điển". Trong vòng 20 phút đầu, nốt hương caramel quyện nhựa đường đặc trưng của A*Men có thấp thoáng hiện ra, rồi lại biến mất tăm. Lớp hương cuối là sự kết hợp giữa patchouli và vanilla hơi ngọt, nghe thì cũng dễ chịu đấy, nhưng chẳng thể nào đáng nhớ được như cái combo caramel/oải hương/socola/patchouli của "người tiền nhiệm". Đây vẫn là một bản kế nhiệm xứng đáng, và là lựa chọn ổn cho những ai không thích tông gourmand của A*Men. Nhưng mà nếu đã chọn xịt Mugler, mình nghĩ bạn nên cứ ôm trọn lấy sự ngọt ngào đó đi, còn mấy cái kiểu "mạnh mẽ kiểu thập niên 80" thì cứ để cho mấy ông chú già đời lo.