A*Men (bản 2017, công thức Clarins). Vì quá mê mẩn "bà mẹ của dòng gourmand" là Angel – mà thực ra Angel đã vượt xa mọi định nghĩa về giới tính rồi – nên mình đã từng ngó lơ "người anh em" cùng giới tính là A*Men. Nhưng lưu ý cực kỳ quan trọng nhé: ĐỪNG BAO GIỜ mua mù (blind buy) một chai nước hoa, nhất là cái kiểu như A*Men này. Rủi ro lắm, nhưng may là mình đã chọn đúng.
Nói tóm lại là A*Men ngọt hơn và đậm chất gourmand hơn Angel rất nhiều. Trên da mình, nó giống như caramel ngâm trong cà phê sữa đá, cực kỳ ngọt, ngọt lịm và cảm giác như muốn ăn được luôn, thậm chí là hơi nồng quá mức. Nhưng cái sự "món tráng miệng" này lại được cân bằng bởi tông fougère của oải hương, vanilla và đậu tonka (làm mình nhớ đến mùi aftershave cổ điển hay cả Le Male), và tất nhiên là không thể thiếu patchouli, cực kỳ nhiều patchouli luôn.
Nó ngọt, thơm mùi mật ong, cực kỳ kích thích vị giác nhưng cũng rất quyến rũ, gợi cảm và nam tính. Càng về sau, mùi hương càng trở nên khó cưỡng, nhất là khi da bạn ấm lên sau khi vận động. Đây chắc chắn là mùi dành cho thời tiết lạnh, nó tỏa hương cực đẹp trong không khí giá rét. Còn nếu trời nóng thì đừng có nghĩ tới nhé, sẽ gây khó chịu lắm đấy.
Dùng ban ngày được không? Được, nhưng phải xịt thật ít thôi. Bạn không cần xịt quá tay mà vẫn tỏa hương tốt đâu, quan trọng là phải biết cách kiểm soát liều lượng. Phép màu của nó nằm ở việc xịt một cách tinh tế. Tóm lại là mình cực kỳ mê A*Men. Không phải kiểu nước hoa mình sẽ dùng hàng ngày, nhưng một khi đã đúng tâm trạng thì chẳng có gì thay thế được. Sau gần 30 năm ra mắt, nó vẫn là một mùi hương cực kỳ độc bản, giống hệt như Angel vậy.