Montana Graphite thực sự là một "con quái vật" hoàn toàn khác so với những gì mình thường dùng. Mình đã chốt đơn mù em này chỉ dựa vào mấy cái note hương nghe có vẻ thú vị với cả mấy cái review cực kỳ hữu ích. À, cảm ơn mọi người vì những chia sẻ siêu tâm đắc nhé, nhờ vậy mà mình lại có thêm một lần blind buy thành công nữa!
Nói về mùi thì sao nhỉ? Ngay từ lần xịt đầu tiên, Graphite giống hệt như kiểu bạn gom cả một đống bút chì gỗ, kết hợp với cái gọt bút chì kiểu cũ hồi tiểu học, rồi cộng thêm một đứa trẻ đang cáu kỉnh nữa – cảm giác như bị một cú đấm thẳng vào mũi bằng một nắm vụn gỗ tuyết tùng và bột than chì vậy. Thề, nó y hệt như thế luôn, mấy cái note khác chỉ để làm nổi bật cái cảm giác đó thôi. (Sidenote: Nếu mũi bạn đang không được ổn lắm, có khi lúc đầu bạn sẽ thấy nó hơi giống mùi nước dưa muối đấy. Không hiểu sao nhưng sáng nay mình bị thế, chắc chỉ mình mình bị thôi. Nhưng mà cũng buồn cười thật, cùng một chất mà tùy điều kiện mà nó lại ra mùi khác được. Nếu bạn có bị vậy thì cũng đừng nản nhé, cứ tiếp tục trải nghiệm đi!)
Đến lúc mùi dịu xuống thì mọi thứ sẽ mềm mại và phức tạp hơn một chút. Hổ phách giúp làm ấm và làm tròn mùi hương này lại. Mình ước gì cái cảm giác này xuất hiện sớm hơn ngay từ những giờ đầu, chứ lúc đó vẫn thấy nồng mùi gỗ tuyết tùng quá. Kiểu như bạn đang ở trong một căn phòng ốp gỗ tuyết tùng cổ điển, bên cạnh là lò sưởi đang cháy bập bùng giữa ngày đông lạnh giá ấy. Tầm đến tiếng thứ 3 hoặc thứ 4, mình bắt đầu thấy thoang thoảng chút benzoin và đàn hương, tạo ra một sự ngọt ngào kiểu vanilla cực kỳ tinh tế trên nền gỗ tuyết tùng vẫn còn hơi sắc. Nếu mà sự chuyển mình này diễn ra mượt mà hơn, không bị cái mùi gỗ tuyết tùng lấn át thì đúng là một sự biến hóa đầy ma thuật luôn.
Mình cứ mòn mỏi đợi một sự thay đổi thực sự nhưng cuối cùng chẳng thấy đâu. Cảm giác hơi tiếc cho tiềm năng của Graphite vì nhà làm bị lạm dụng mùi gỗ tuyết tùng quá đà. Nói vậy không có nghĩa là nó tệ nhé – mình vẫn thích và không hề hối hận khi mua em này. Nhưng mình rất khó để "yêu" một mùi hương mà lại quá tập trung vào một nốt duy nhất, làm lu mờ đi những nốt hương hỗ trợ vốn dĩ được chọn lọc rất tốt. Nếu họ cân bằng được hổ phách, đàn hương, benzoin hay violet... thì Graphite đã có thể trở thành một cực phẩm rồi. Tiếc thật sự, đúng kiểu "thả thính" rồi bỏ ngỏ ấy.
Nhưng mà vẫn có cách chữa cháy, đó là dành cho những ai thích chơi layering. Dù còn vài khuyết điểm nhưng mùi này làm mình thấy tò mò muốn thử thêm các sáng tạo khác của Nathalie Lorson. Hy vọng sau này mình sẽ tìm được một phiên bản "đen tối" và hoàn hảo hơn của Graphite, với hổ phách, đàn hương và tonka rõ nét hơn. Chắc chắn đó sẽ là một sự kết hợp cực kỳ ma thuật cho một mùi hương nam tính vào mùa thu đông.