Mùi hương... Với mình, đó là thứ cho phép mình thoát khỏi thực tại để bay bổng đến một nơi khác. Từ hồi còn nhỏ xíu, mình đã luôn dùng một mùi hương nào đó rồi, dù là nhẹ nhàng, tươi mát hay ấm áp, nồng nàn. Nhưng hồi mới bước vào tuổi teen, mình cứ tự hỏi: làm sao mà một chai nước hoa lại có thể mang cảm giác "sâu" đến thế? Và rồi một ngày, mình đã tìm thấy câu trả lời. Đó chính là Ocean Noir của nhà Michael Malul. Cái tên này nói lên tất cả: "Ocean" và "Noir".
"Ocean" thì quá rõ ràng rồi, cứ tưởng tượng một ngày hè nóng nực ở bãi biển, tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng trẻ con và cha mẹ đang bơi lội. Nước biển ở nhiệt độ vừa vặn, không quá lạnh cũng chẳng quá ấm, cảm giác cực kỳ sảng khoái khi làn nước mặn mòi chạm vào lưng, giúp mình xua tan cái nóng của cát. Còn "Noir" trong tiếng Pháp nghĩa là "màu đen" hay một "không gian tối". Hãy nghĩ về bãi biển lúc đêm muộn, khi mọi người đã về hết. Ánh trăng soi xuống cát, không gian tĩnh lặng đến mức không một tiếng động. Không khí trong lành, lướt nhẹ qua mặt như đang thì thầm "Chào bạn" một lần nữa.
Chai nước hoa này có nhiều tầng hương lắm, càng hít sâu bạn càng thấy được độ sâu của nó. Mở đầu là hương biển với sương muối đại dương và dừa đen, tạo nên một tông màu đầy bí ẩn – giống như cảm giác khi mình lặn xuống biển vào một ngày hè vậy. Càng đi sâu hơn, bạn sẽ thấy hương tảo biển và phong lữ, cảm giác như một thợ lặn đang đi tìm kho báu bị mất tích. Nhưng chưa hết đâu, bạn phải lặn sâu hơn nữa mới thấy được cái kết. Cuối cùng, bạn thấy mình như đang nằm trên cát, cơ thể mát lạnh, không khí lướt qua da thịt khiến mình thấy rùng mình. Lúc này, hương gỗ hổ phách và đậu tonka sẽ len lỏi vào khứu giác, làm mình nổi cả da gà. Ban đầu có thể hơi sốc, nhưng sau đó là cảm giác thư giãn tuyệt đối, đưa tâm trí mình đến một nơi cực kỳ bình yên. Đó chính là sự sâu thẳm, là một không gian tối đầy mê hoặc. Ocean Noir của Michael Malul.