Wind Wood mang lại cảm giác rất mềm mại, mượt mà như nhung, vừa có chút hoài niệm lại vừa thân thiện. Kiểu mùi này cứ tròn trịa, đơn giản nhưng lại hơi thiếu chiều sâu. Với tôi, nó cứ lơ lửng đâu đó giữa cái chất gỗ hoài niệm của Hy Wood của Roja Montane và sự nồng nàn, đậm chất da thuộc của Dior Fahrenheit. Nhưng nói thật, cái chất hoài niệm nó lấn át hết, làm cho mùi hương này không chạm tới được độ sâu thực sự của dòng da thuộc.
Lúc mới test lần đầu, tôi thấy nó khá là cuốn. Nhưng càng dùng về sau, càng để lâu, cái sự cuốn hút đó dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác khá "phẳng". Nó giống như kiểu một người bạn rất thân thiện, ngồi cùng thì vui, nhưng cứ thích tỏ vẻ "sâu sắc" một cách gượng ép, làm tôi thấy hơi khó chịu. Cái sự lặp đi lặp lại và thiếu biến hóa đó khiến sự thân thiện ban đầu dần trở nên nhàm chán.
Mở đầu thì có chút ấm áp từ tiêu hồng, nhưng cái ấm này không lâu đâu, mùi hương sẽ nhanh chóng trở nên trung tính, thậm chí đôi khi tôi còn cảm thấy nó hơi mát lạnh như mùi thảm vậy. Tôi thấy em này hợp nhất là vào đầu thu hoặc suốt cả mùa xuân. Đặc biệt là nốt hoa violet, nó mạnh đến mức tôi suýt chút nữa đã muốn gọi tên em nó là "Wind Violet" luôn rồi.
Nếu định tìm một mùi da thuộc thực thụ thì đừng chọn em này, vì nốt da thuộc ở đây yếu lắm, kiểu da thuộc mềm mại, hiền lành và thiếu "hồn", đến mức nhiều người có khi còn chẳng nhận ra đó là da đâu. Nhưng chính cái sự "an toàn" đó lại giúp em nó cực kỳ dễ dùng.
Chốt lại, Wind Wood là một mùi hương gỗ xanh dịu nhẹ, khả năng cao sẽ nằm trong danh sách "nước hoa quốc dân" được nhiều người yêu thích. Nó cực kỳ ổn cho những buổi họp hành hay môi trường công sở – kiểu cần sự tin cậy chứ không cần quá phô trương. Còn nếu muốn đi tiệc sang trọng hay muốn gây ấn tượng mạnh thì không phải chân ái đâu vì em nó thiếu độ sâu. Cá nhân tôi vẫn ưu tiên các dòng của Mancera, chẳng hạn như Cedrat Boise, vì xét về cả mùi hương lẫn độ tỏa và bám tỏa thì em nó đáng tiền hơn nhiều.