Henry Phạm
Kỳ lạ và bình thường đến mức đáng kinh ngạc, kiểu mùi hương mà bạn sẽ kiểu "hình như mình ngửi thấy cái này ở đâu rồi ấy". Nó cứ đi theo một đường thẳng, nhàm chán và cực kỳ dễ bắt gặp ở bất cứ góc nào trong trung tâm thương mại. Nó cố gắng gợi lên cái cảm giác "cao cấp", "sang trọng" và đắt tiền... y hệt như cái iPhone vậy... kiểu như dù bạn có đi đâu đi chăng nữa, chắc chắn sẽ luôn có ít nhất 3 người khác thuộc đủ mọi tầng lớp xã hội đang dùng đúng cái smartphone y hệt bạn. Thế hệ Millennials có vẻ không hiểu được rằng giá trị thực sự nằm ở sự độc bản, cá nhân và duy nhất. Chẳng có gì khác biệt khi mục tiêu cuối cùng chỉ là để "hòa tan". Có vẻ họ chỉ chấp nhận giá trị thông qua sự công nhận của đám đông. Chẳng trách tại sao ai cũng mặc đồ giống nhau, dùng đồ công nghệ giống nhau, uống cùng loại nước seltzer và xịt cùng một hỗn hợp mùi oud, vanilla, ambroxan và leatherwood LMR. Nước hoa của họ có thể mang tên khác nhau, công thức (được cho là) khác nhau, nhưng tất cả đều chung một cái DNA của Dior Sauvage. Không phải chai nước hoa nào cũng ồn ào, lấn át và khó chịu đến thế, nhưng hầu hết đều có ở các mức độ khác nhau cái mùi gourmand tổng hợp hoặc mùi gỗ nồng nặc, thứ gây ra cảm giác đau đầu, nhàm chán và cả... rối loạn cương dương nữa. Ai dám trở nên khác biệt? Ai dám chấp nhận rủi ro? Cái thái độ này có thể sẽ không nhận được nhiều "like" như những thứ được đám đông công nhận, và bạn cũng sẽ chẳng bao giờ lọt vào danh sách "trending", nhưng bạn sẽ tìm thấy sự thỏa mãn thực sự khi được là chính mình, thoát khỏi sự mâu thuẫn nhận thức tập thể đó.