Jessie Trần
Cuối cùng thì tôi cũng chịu "đầu hàng". Sau bao nhiêu tháng cứ tự nhủ "để sau đi" trước mấy chai nước hoa bóng bẩy trên kệ Louis Vuitton, thì cuối cùng tôi cũng quyết định chốt Météore. Và, ôi trời... Mùi hương mở đầu như một tia sáng vàng rực rỡ trên mặt đá ướt: đó là sự tươi mát, chua thanh của cam quýt, của quýt và cam máu, sáng đến mức như xuyên qua cả lớp mây mù. Một cảm giác mọng nước, sạch sẽ, cứ như thể lớp vỏ cam vừa được bóp nát bằng tay dưới cái nắng lạnh vậy. Nó đến rất nhanh, gần như là đột ngột—bùm một cái—giống như một tia sét được đóng chai ngay lúc đang giật vậy. Sau đó là sự xuất hiện nhẹ nhàng của hoa cam neroli: một sự trong trẻo, dịu dàng của hoa trắng, mang chút cảm giác xà phòng nhưng lại cực kỳ sảng khoái kiểu bạc hà. Cái cảm giác mát lạnh đó khiến não bộ bạn phải thốt lên "sạch quá!" ngay lập tức. Và rồi, đến giữa hành trình mùi hương, mọi thứ trở nên đa tầng hơn hẳn. Có bạch đậu khấu mát lạnh, mượt mà và hơi có chút mùi long não. Rồi đến nhục đậu khấu, mang theo chút ấm áp nhẹ nhàng của gia vị dưới nắng. Cuối cùng là gỗ, là hương vetiver... một nền tảng khoáng đạt, giống như mùi đất sau mưa trên mặt đá granite bóng loáng. Thực sự là một sự tỏa sáng nhưng không hề nặng nề. Là lần đầu tiên tôi bước chân vào thế giới mùi hương của LV, Météore chính là một lời chào hỏi cực kỳ chuẩn mực. Tự tin, lịch lãm, không hề phô trương. Tôi không yêu nó một cách mù quáng (ít nhất là chưa), nhưng tôi cực kỳ tôn trọng nó. Giống như một người lạ nói đúng những gì cần nói trong một căn phòng đông đúc vậy. Thật sự rất thỏa mãn.