Hùng Sang Nguyễn
Hồi đó, tầm năm 96 hay 97, tôi là một thanh niên mới đặt chân đến sân bay JFK. Tôi có ghé qua Macy's, nhưng cô nhân viên ở đó chẳng thèm xịt thử nước hoa cho tôi, chắc vì thấy tôi không đúng "phong cách" họ tìm, hay nói thẳng ra là nhìn tôi hơi xấu. Thế là tôi tạt vào một tiệm nước hoa bình dân để dùng thử. Tôi bị thu hút bởi cái chai đó, vì hồi những năm 80, 90 thì Lacoste cực kỳ có tiếng. Tôi mê cái mùi đó lắm, kiểu gỗ mà lại tươi mát. Nghe có vẻ mâu thuẫn nhỉ, nhưng nó mở đầu bằng hương bạc hà – cái kiểu đang mốt thời đó – rồi đến các nốt hương gỗ và cuối cùng là cam chanh để đánh thức khứu giác. Lúc tôi mang về nước dùng, ai cũng phải trầm trồ vì hồi đó nước hoa này còn chưa ra mắt ở nước tôi nữa. Tôi cứ thế mà xịt, dùng một cách đầy phóng khoáng. Kỳ lạ là tôi lại đến New York vào lúc đó. Tôi thực sự bị choáng ngợp bởi cách người Mỹ đón Giáng sinh. Mùi hương này cứ làm tôi nhớ mãi về những mùa Giáng sinh tuyệt vời: tiếng hợp xướng, tiếng chuông, mùi hạt dẻ nướng... Với tôi, nó giống như sự tươi mới, tràn đầy sức sống của một buổi sáng Giáng sinh, đầy rẫy những mong đợi về những điều sắp tới. Nó giống như một câu chuyện cổ tích về New York được đóng chai vậy. Vào mùa hè, nó mang lại một cảm giác cực kỳ tươi mát với nốt gỗ, giống như cảm giác bạn đang ngồi ở một quán pub vùng quê, ngắm hoàng hôn buông xuống bên một ly bia lạnh hay một ly Negroni vậy! Rồi sau đó bạn lái xe về nhà (tất nhiên là vẫn trong giới hạn cho phép nhé), và thầm hy vọng cô nàng mà bạn vừa đưa đi chơi ở quán pub đó sẽ có cảm tình với mình!