9 năm trước, mình mua chai này hồi 16 tuổi, chỉ đơn giản là muốn tìm cái gì đó mùi tươi mát, dễ chịu thôi. Hồi đó mình cũng ít khi xịt, vì mình không quá mặn mà với mùi hương, cũng chẳng có vấn đề gì về mùi cơ thể cả, nhưng mỗi khi cần diện đồ lịch sự một chút thì mình lại chọn em này. Tuy nhiên, mình vẫn nhớ một trong những lý do khiến mình không thích dùng em nó chính là vì độ lưu hương quá kém.
Năm ngoái, khi đã 25 tuổi, mình bắt đầu dấn thân vào cái sở thích sưu tầm nước hoa quá đà, dù nó chỉ kéo dài vỏn vẹn 8 tháng. Một ngày nọ, mình chợt nhận ra có một chai này nằm trong ngăn kéo, hay đúng hơn là lạc đâu đó trong mấy cái thùng đồ vì mình hay chuyển nhà. Khi xịt lại sau bao nhiêu năm, cái sự tươi mát ấy đã mang cả một bầu trời kỷ niệm ùa về.
Thật sự rất dễ để thấy hoài niệm với mùi hương này, vì nó mang hơi thở thanh xuân và cực kỳ hợp với cái thời điểm mà mình từng dùng nó. Thế nhưng, bao nhiêu cảm xúc tốt đẹp đó cũng biến thành sự thất vọng, vì mùi hương bay đi mất chỉ sau 20 phút trên da. Mình không nói đùa đâu, có khi trên áo cũng chỉ trụ được tối đa 2 tiếng thôi.
Chẳng hiểu sao mình lại viết cái review dài dằng dặc này nữa, có lẽ vì những khó khăn trong cuộc sống khiến mình cứ hay nhớ về cái thời mà mọi thứ còn dễ dàng hơn. Nhưng cứ mỗi lần xịt em này lên, thực tế lại kéo mình về với thực tại. Có lẽ cũng giống như chai nước hoa này vậy, quá khứ luôn hấp dẫn vì chúng ta chỉ nhớ về những điều tốt đẹp, chứ khi thực sự sống qua nó, thì mọi thứ cũng chẳng khác bây giờ là mấy đâu.