Mẹ mình hồi xưa có sở thích sưu tầm nước hoa. Lớn lên mình cũng bắt đầu mê mùi hương, toàn phải dành dụm tiền tiêu vặt để mua mấy loại rẻ tiền hay hàng nhái thôi. Mình vẫn nhớ như in cái ngày lần đầu tiên mua được một chai "siêu phẩm" – thực ra chỉ là hàng nhái thôi nhưng cực kỳ chất lượng. Lúc đó mình 15 tuổi, và đúng là yêu ngay từ cái ngửi đầu tiên. Cảm giác như tìm thấy tri kỷ và mối tình đầu cùng một lúc vậy, mình mê mẩn nó luôn. Anh trai mình cũng thích, thỉnh thoảng còn thấy anh ấy xịt cả mùi đó nữa. Nó có một sức hút cực kỳ mê hoặc, mỗi lần ngửi thấy mùi hương trên người là mình như được đưa đến một thế giới khác. Hồi đó mình muốn mua bản chính hãng lắm nhưng còn là học sinh nên không đủ tiền, đành chấp nhận dùng tạm vậy. Rồi một ngày, cái thương hiệu hàng nhái đó bỗng dưng biến mất. Mình đã cố tìm những mùi khác có thể thay thế Kenzo Homme nhưng chẳng có gì sánh bằng. Lúc đó mình thấy hụt hẫng kinh khủng, tự nhủ là sau này khi tự kiếm được tiền, việc đầu tiên mình làm sẽ là mua bằng được chai nước hoa này.
Nhiều năm trôi qua, cuối cùng mình cũng đã tự lập về tài chính. Nhiều loại nước hoa đến rồi đi, nhưng mình chẳng thấy Kenzo Homme đâu trên kệ cả, mà hồi đó chưa có mua sắm online nên cũng chẳng ai biết nhiều, mình cứ ngỡ là hãng đã ngừng sản xuất rồi. Nhưng mình chưa bao giờ thôi hy vọng. Cho đến năm 25 tuổi, khi mình chuyển sang Dubai. Một tối nọ, mình ghé vào một tiệm nước hoa để tìm chút gì đó mới mẻ. Đang mải ngửi thử mấy dòng của Dolce thì bỗng nhiên, một "em" cực kỳ khiêm tốn lọt vào mắt mình. Và như một thước phim quay chậm... nó nằm ngay đó, trong một góc tối, người tình của tôi ơi!! Mối tình đầu, giấc mơ của tôi đây rồi. Mình chẳng chần chừ lấy một giây, bỏ ngay chai D&G xuống và bảo nhân viên đưa chai đó cho mình ngay lập tức. Ngay từ lần xịt đầu tiên, cái hỗn hợp đầy mê hoặc của hoa cỏ, thảo mộc và gỗ quen thuộc ấy lại ùa về, như thể mình đang đứng giữa biển xanh Santorini vậy. Mình tưởng tượng cảnh bản thân đang trôi bồng bềnh trên mặt biển dưới ánh trăng, những con sóng nhẹ nhàng ôm lấy mình và những cánh hoa trôi lững lờ bên cạnh. Mình mỉm cười, suýt chút nữa là rơi nước mắt. "Sau 10 năm rồi đấy", mình tự nhủ. Cảm giác lúc đó cực kỳ phấn khích! Mình suýt nữa thì ôm chầm lấy anh nhân viên trước mặt, nhưng thôi, phải giữ bình tĩnh chứ, LOL. Mình chốt luôn 2 chai lớn mà không cần suy nghĩ, về đến nhà là phải "hôn" chúng một cái để chào mừng. Mình nghiện mùi này luôn, ngày nào cũng xịt. Thỉnh thoảng mình vẫn nhận được rất nhiều lời khen, ngay cả khi đã xịt được vài tiếng đồng hồ rồi. Rõ ràng, đây chính là mùi hương đặc trưng của mình.
Xin lỗi vì mình hơi sướt mướt quá, nhưng mùi hương này thực sự rất đặc biệt với mình. Mình không hiểu sao nó không nổi tiếng như Acqua di Gio hay Bvlgari Aqua, nhưng mình lại thấy mừng vì điều đó, vì nếu không thì giờ nó cũng trở nên quá đại trà như Coolwater của Davidoff rồi. Hy vọng là hãng sẽ không bao giờ ngừng sản xuất em nó, nếu không chắc mình sẽ đau lòng thêm lần nữa mất.