Kanon Norwegian Wood là một mùi mà mình vừa mới cất vào kệ "ngoài mùa". Nói thật, nó hơi giống cái bánh burrito ăn sáng ở Taco Bell vậy. Dù cái tên nghe rất Châu Âu, nhưng đây là sản phẩm của First American Brands – một hãng chuyên làm mấy dòng bình dân thôi.
Lúc mới xịt, em này có chút mùi tổng hợp, kiểu hơi giống mùi chất chống đông ấy. Nhưng tầm 20 phút sau là dịu hẳn, chuyển sang một mùi gỗ cực kỳ ổn, thậm chí có thể so sánh với mấy dòng gỗ đắt tiền luôn. Mùi gỗ nghe rất đậm đà, kiểu gỗ mới cắt, có thêm chút vanilla béo ngậy và một xíu citrus với hoa để làm sáng mùi lên.
Mình có lôi chai Gucci Envy cũ ra so thử. Cả hai đều là Sandalwood (đàn hương). Gucci thì ngọt hơn, kiểu gỗ tươi xanh, còn Norwegian Wood thì cảm giác "già" và khô hơn, như kiểu gỗ khô để nhóm bếp ấy. Gucci xịn hơn thật, nhưng mình lại khá thích cái nét "mùi mùn cưa" của Norwegian Wood. Nếu xét về giá thì Kanon ăn đứt, Gucci giờ không còn đáng tiền như trước, còn Kanon thì vượt xa cái giá rẻ mạt của nó.
Độ lưu hương thì ở mức trung bình đến kém, dù là hàng bình dân. Mình kỳ vọng tầm 6 tiếng, nhưng thực tế là 45 phút đầu toàn mùi hóa học, sau đó mới vào "vùng an toàn" là mùi gỗ thơm lừng, sang chảnh trong khoảng 2 tiếng. Đến tầm 4 tiếng là chỉ còn mùi thoang thoảng trên da, và 6 tiếng là bay sạch. Có vẻ như hãng đẩy thẳng mùi Sandalwood lên làm nốt hương chính luôn mà bỏ qua cả nốt đầu lẫn nốt giữa, nên nó không có sự chuyển biến lâu dài được.
Mình dùng chai này nhiều lắm, nhất là mùa thu năm ngoái. Lạ cái là dùng mãi mà chai vẫn thấy gần đầy, chắc do vòi xịt ra ít hoặc do mình sợ mùi hóa học lúc đầu nên xịt hơi ít. Điểm cộng là nắp chai bằng gỗ thật, nhìn rất xinh và đáng để sưu tầm.
Tổng kết thì mình chấm em này 73 điểm, tầm mức trung bình thôi. Nhưng với cái giá chỉ khoảng 10$ thì quá hời. Mình chấm điểm tối đa cho phần giá trị, nhưng trừ điểm nặng vì cái mở đầu khó ngửi và không có nốt hương cuối.
Đàn ông thì thích kiểu "lumberjack" (thợ rừng) này, còn phụ nữ thì cũng mỉm cười khen. Mình được cả nam lẫn nữ khen, thậm chí bố mình cũng thích – mà chuyện bố mình thích cái gì đó thì hiếm lắm. Lời khen không kiểu "trời ơi thơm quá" đâu, mà chỉ là "hôm nay thơm thế" thôi. Nhưng mà thôi, quan trọng là cái lõi mùi Sandalwood của nó cực kỳ ổn, thơm chẳng kém gì mấy chai đắt tiền hơn cả trăm đô.
Nó không phức tạp, không cầu kỳ, cũng chẳng phải kiểu mùi nồng nặc hay gây chú ý. Nhưng nó là Sandalwood, mà Sandalwood thì luôn tuyệt vời, và em này có cái lõi mùi cực kỳ chất lượng. Kiểu như xịt xong đi đâu đó thì lúc đến nơi là lúc mùi thơm nhất. Với cái giá rẻ bèo này mà thơm được như mấy chai đắt tiền trong vài tiếng đồng hồ thì cũng là một thành tựu rồi.
Nói chung, giống như cái bánh burrito ở Taco Bell vậy, dịch vụ có thể tệ, có thể phải chờ đợi, nhưng nó ngon, rẻ và hoàn toàn xứng đáng để chờ đợi.