Nhiều người thấy "dội" khi ngửi mùi này, nhưng tôi nghĩ đợt cải tiến năm 2019 (đúng vậy, chuyện thật đấy! Tôi có cả bản cũ lẫn bản mới nên khẳng định là nó đã thay đổi) là một nỗ lực để cứu vãn em nó. Bản cổ điển (trước 2019) có độ tỏa và độ lưu hương mạnh mẽ, bùng nổ hơn hẳn. Khi lại gần, bạn sẽ cảm nhận được cái kiểu cay nồng, sắc lẹm kiểu "zig-zag" khiến nó cực kỳ nổi bật. Cảm giác nó hơi gắt, thậm chí là chói, kiểu được cố tình đẩy tông lên để gây sự chú ý. Tôi hiểu tại sao một số người lại thấy khó chịu với nó.
Còn dòng mới (sau 2019) thì các nốt gia vị được bao phủ bởi cảm giác mượt mà, mềm mại như lụa hơn. Nó không còn kiểu "đập thẳng vào mặt" nữa, mà thực tế là có một nốt hương cuối cực kỳ tuyệt vời và đẹp vô cùng. Với mức giá tầm 15 bảng hay 20 đô thì đúng là quá hời. Có người so sánh em này với mùi xịt phòng, nhưng tôi thì chẳng thấy giống tí nào. Cả hai phiên bản đều cho thấy chất lượng rõ rệt khi mùi hương đã ổn định. Tôi đồng ý là lúc mới xịt thì mùi hương bùng nổ hơi mạnh, nhưng cứ để khoảng 10 phút đi, phép màu sẽ xuất hiện.
Liệu đây có phải kiểu mùi nam tính cực mạnh kiểu thập niên 80 không? Không hẳn, nhất là bản mới. Tôi sở hữu cả một bộ sưu tập mùi hương từ những năm 80, đầu 90, và dù em này cũng nằm trong số đó, nhưng nó vẫn có nét riêng biệt và cá tính lắm. Nó mang tính "nam tính" ở sự lấn át và một vài nốt hương đặc trưng, nhưng nếu một bạn nữ thích kiểu mùi táo bạo, sâu lắng và đầy mê hoặc, thì bạn hoàn toàn có thể dùng em này mà vẫn cực kỳ cuốn hút. Chắc chắn đây là một mùi hương gây tranh cãi, nhưng tôi nghĩ bản mới là nỗ lực để dễ dùng hơn với số đông vì mọi thứ đều được tiết chế lại (tôi không dùng từ "yếu hơn" đâu nhé, vì nếu xịt quá tay thì nó vẫn đủ sức làm bạn choáng váng đấy!). Dù không phải kiểu mùi dễ khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi, tôi vẫn cực kỳ thích nó. Nó khác hẳn với mấy dòng đại trà thường thấy và theo ý kiến của tôi thì nó thuộc về phân khúc Niche rồi. Rất đáng để thử nếu bạn có cơ hội.