Lúc mới cầm Bogart trên tay, mình cứ ngỡ nó sẽ là một sự pha trộn kiểu xà phòng, gỗ, rêu và da thuộc xanh mướt. Không phải là nó không có mấy nốt đó, mà là mình bị bất ngờ bởi cái nốt hương đầu cay nồng quá. Mình cũng thấy mấy bạn reviewer khác nhắc đến mùi "ớt ngâm", và đúng là nó thật sự có mùi như vậy luôn. Kiểu như một hỗn hợp xanh mướt, cay nồng và hơi có chút vị chua của giấm từ đủ loại ớt ấy. Không đến mức ghét, nhưng cũng không giống như mình kỳ vọng.
Nhưng mà, sau khi để chai nước hoa được "thở" và có thêm thời gian, cái mùi ớt ngâm đó đã dịu đi và êm hơn hẳn. Nó vẫn giữ được tông xanh và cay ở nốt đầu, nhưng giờ đã nhường chỗ cho các nốt hương khác tỏa sáng rồi. Mùi hương tỏa ra một cảm giác rất sảng khoái, sạch sẽ theo kiểu cổ điển, kiểu như hơi thở của thiên nhiên vậy, chứ không bị nồng nặc mùi hóa chất như mấy dòng từ thập niên 90 trở đi. Mọi thứ hòa quyện rất mượt, không có nốt nào bị quá lấn lướt sau khi để ổn định khoảng một năm.
Giờ mỗi khi xịt Bogart, mình cảm giác như được xuyên không vậy, không chỉ là về những năm 80, mà là về cái thời chưa có internet, smartphone hay AI. Cảm giác đó thực sự rất dễ chịu. Nó làm mình thấy hoài niệm về những khoảng thời gian mà mình chưa từng trải qua, nhưng luôn muốn tưởng tượng tới. Một thời kỳ đơn giản hơn, nơi mình có thể lý tưởng hóa những kỷ niệm chân thực và gắn kết hơn với thế giới tự nhiên. Tất nhiên là mình đang hơi lãng mạn hóa quá khứ rồi, vì thời nào thì cuộc sống chẳng khó khăn và phức tạp... nhưng Bogart thực sự giúp tâm trí mình được bay bổng và nhìn đời qua một lăng kính màu hồng (hay đúng hơn là màu xanh nâu) cực kỳ dễ chịu.
Về việc so sánh thì mình thấy Bogart không giống Quorum, dù cả hai cùng một "gu" chung. Tuy có nhiều nốt hương giống nhau nhưng cảm giác mang lại lại khác hẳn. Bogart giống như một ngôi nhà nhỏ hay một căn cabin ở vùng quê, nơi mình có thể ngồi thư giãn ngoài hiên sau một ngày dài. Nó mang lại cảm giác tươi mới, chậm rãi và cân bằng. Như kiểu không khí trong lành, quần áo sạch sẽ giữa một bối cảnh rừng xanh vậy. May là mình không thấy mùi này kiểu "tổng tài Wall Street" hay sặc mùi kinh doanh gì đâu.
Trong khi đó, Quorum lại ồn ào và táo bạo hơn, kiểu người thành thị năng động, đối lập với vẻ mộc mạc của Bogart. Bogart có phần kín đáo và điềm đạm hơn, còn Quorum thì sôi nổi và có phần xốc nổi. Quorum cũng không giống kiểu "sếp lớn", mà giống kiểu một anh chàng khéo miệng hay ngồi ở bàn bài hay tiệm pool hơn. Cả hai đều đậm chất cổ điển, nhưng với mình, Bogart mang lại sự tận hưởng đơn giản và dễ dùng hơn nhiều.