Người dùng ẩn danh
Mình được bố tặng chai này. Nói thật là dòng Issey Miyake lúc nào cũng làm khó mình, mà mình cũng chẳng bao giờ "dễ chiều" với bố cả. Thế nên là, khoảng 2/3 thời gian đầu dùng chai này mọi chuyện cực kỳ ổn. Mùi hương nghe rất mạnh mẽ, thú vị với cái vibe Á Đông đặc trưng (hình như là yuzu nhỉ? haha). Bản thân mình cũng là kiểu người hay có chút đắng cay trong lòng, nên mình lại cực kỳ thích cái nét đắng nhẹ mà mình cảm nhận được từ nó. Nhưng rồi đến một thời điểm, mọi thứ đảo chiều hoàn toàn. Kể từ lúc đó, mình chỉ thấy nó giống như một mớ hỗn độn đầy mùi hóa học mà mọi người hay nhắc ở dưới ấy. Chắc là do cơ địa mình thay đổi, chứ mình phải bỏ chai này đi rồi. Mẹ mình kiểu vừa buồn cười vừa kiểu: "À, cuối cùng thì con cũng ngửi ra cái mùi mà mẹ vẫn ngửi thấy bấy lâu nay rồi đấy... nhưng mà mẹ vẫn yêu con." Cái bản L'eau d'Issey nguyên bản cũng là món đồ tệ nhất mình từng mua, và mũi mình cũng gặp đúng cái tình trạng y hệt. Đang thấy ổn áp xong cái quay ngoắt sang không chịu nổi luôn. Mà cái kiểu "lúc thế này lúc thế kia" đó cũng giống y hệt cảm xúc của mẹ dành cho bố, của mình dành cho bố, và của cả hai dành cho mình vậy. Dù sao thì cũng phải công nhận là chai Majeure này "quay xe" với mũi mình lâu hơn hẳn. Mình thấy nó giống như một ẩn dụ cho mối quan hệ của gia đình mình vậy, và cuối cùng thì chúng mình cũng đã thấu hiểu nhau hơn. Mình vừa đồng cảm với những ai thấy mùi này không thể chịu nổi, vừa hiểu được cảm giác của những người thấy nó là một tác phẩm thanh lịch, được phối trộn tinh tế. Nói chung là, mình sẽ không bao giờ đụng vào nó nữa đâu. :P Thế là xong, mình cuối cùng cũng thoát được khỏi cái mớ hỗn độn này, giống như cách Sayoko Yamaguchi thoát khỏi đống vải xếp nếp trên sàn runway Issey Miyake mùa AW95/96 ấy. Yay? Yay.