Chiến Lại
Mình đồng ý với những gì mọi người đã nói, đây là một mùi hương tông blue nhưng hơi lạ một chút. Nó nằm ngay ranh giới của dòng blue với các nốt thảo mộc, kiểu không hẳn là gia vị, mà cũng chẳng phải hoa hay gỗ đâu – ít nhất là lúc mới xịt. Ban đầu, nốt cam chanh lên khá mạnh nhưng lại nhanh tan. Đó là kiểu cam chanh hơi đắng, không quá gắt nhưng cũng chẳng hề dịu dàng. Với mình, nó cứ mấp mé ở ngưỡng hơi khó chịu, nhưng rồi cảm giác đó dịu lại khi các loại thảo mộc quen thuộc dần lộ diện: hương thảo, bách tùng, oải hương và quả bách xù. Mùi này làm mình nhớ đến ly gin & tonic của bố mẹ hồi xưa ở căn nhà gỗ cạnh rừng, nơi có ba cây bách đứng lẻ loi – mỗi đứa con một cây. Mình nhớ hồi nhỏ hay tò mò, uống hết Coca xong cứ muốn xem trong mấy cái ly đầy đá với trái cây khô kia có gì mà bố mẹ cứ nhâm nhi mãi không hết, nhưng vì bị mắng nên chẳng bao giờ chạm tới được. Ai mà biết được mấy thứ đó không dành cho trẻ con chứ? Đúng là những mùi hương như thế này mới thấy sức mạnh của khứu giác trong việc gợi lại ký ức kỳ diệu đến nhường nào. Sau màn gợi nhớ kỷ niệm cực đỉnh đó, độ tỏa hương sẽ giảm dần và trở thành một mùi hương thoang thoảng trên da với các nốt gỗ như rêu sồi và gỗ tuyết tùng rất rõ rệt. Độ lưu hương cũng khá ổn, tầm 6 đến 7 tiếng là mình muốn xịt lại rồi. Một khoảng thời gian hoàn hảo cho một buổi tối ngồi bên lò sưởi với ly gin & tonic, nơi sự giản đơn và chân thành được trân trọng. Mùi này không bao giờ quá nồng hay gây gắt, nó chỉ như một lời nhắc về sự lịch lãm và phong thái quý ông mà một ly gin & tonic mang lại. Mình mua chai này qua một buổi trao đổi đồ cũ, gần như là mua mù. Cảm ơn người đàn ông đã giúp mình như được du hành ngược thời gian 20 năm và đi xa tận 8000 km.