Đức Nguyên Doãn
Ngạc nhiên là hồi những năm 80/90, lúc còn là thanh niên, mình chưa bao giờ xịt Drakkar Noir cả, dù có nghe danh. Hồi đó ở mấy tiệm 7-11 có mấy chai chiết nhỏ tầm 5-10ml kiểu "mùi giống" mấy loại nổi tiếng, giá rẻ bèo. Lúc đó mình xem qua cho vui, thấy mỗi cái "Smells like Drakkar Noir" là thấy hứng thú. Thế là mình xịt luôn rồi dùng hết sạch cái chai nhỏ đó. Chẳng biết lúc đó nó giống thật đến mức nào, chỉ biết là thích thôi chứ sau đó cũng quên bẵng đi. Bước sang năm 2024, mình dần dần bắt đầu sưu tầm mấy dòng nước hoa kinh điển. Drakkar Noir nằm trong danh sách đó và cuối cùng mình cũng chốt được một chai trong đơn hàng gần đây. Vừa xịt lên một cái là thấy ngay ký ức ùa về! Một mùi hương tiêu đen đen tối, đưa mình quay ngược thời gian về những năm 90, y hệt cái mùi "giả" ngày xưa mình từng dùng. Nó thực sự rất ngon. Khứu giác của mình giờ đã nhạy hơn, mình nhận ra được nét đặc trưng của dòng lavender fougere, cùng với cảm giác sạch sẽ như mùi xà phòng. Mình cũng thấy có chút gì đó giống Sauvage trong này. Nếu làm nó ngọt hơn một chút rồi ra thêm bản flanker mới cho thập kỷ này thì tuyệt. Ai cũng nói bản gốc của DN là kiểu "quái vật" (beast mode), một mùi hương nồng nàn, hướng ngoại dành cho đàn ông, nhưng công thức mới này thực sự rất đẹp. Dù không còn là một "con quái vật" về độ tỏa hương hay bám tỏa như xưa, nhưng nó vẫn không hề kém cạnh. Mình xịt đi làm cả ngày mà vẫn thấy thoang thoảng mùi hương suốt. Giống như Brut, chai này là "nạn nhân" của chính sự thành công của nó. Cả hai đều là những dòng kinh điển có mùi cực phẩm, vẫn có chỗ đứng riêng hiện nay và xứng đáng được trân trọng hơn nhiều so với cách mà văn hóa đại chúng đang nhìn nhận. Mình rất tự hào khi được xịt cả hai em này.