Felix Xuân
Chắc chắn là em này đậm đặc và nồng nàn hơn hẳn mấy bản trước, kể cả bản Extrait. Vẫn là cái phong cách chanh/gỗ đặc trưng có trong mọi dòng Habit Rouge, trừ bản L’Instinct, nhưng lần này nó còn có thêm chút xạ hương, hổ phách, gia vị và cả chút mùi rượu nữa. Nực cười là quảng cáo lại dùng hình ảnh da thuộc làm nền, vì nếu phải tóm gọn lại thành hai nốt hương chính, tôi sẽ nói đó là chanh và da, dù da không hề có trong bảng thành phần. Mà da thuộc thì cũng là sự kết hợp của nhiều thứ lắm; nên tôi vẫn cứ giữ quan điểm là mùi da. À, tôi phải xịt cách xa một chút chứ đừng dí sát mũi vào, nếu không sẽ thấy giống mùi nước lau sàn Lemon Pledge, cũng không đến nỗi tệ nhưng chắc chắn không phải là thứ tôi muốn nghĩ tới khi đang xịt nước hoa. Nhìn chung, đây đã trở thành bản Habit Rouge yêu thích nhất của tôi, thậm chí còn hơn cả bản Dress Code – cái bản mà em này gợi nhắc rất nhiều nhưng với cường độ sâu hơn. Kiểu như một phiên bản Habit Rouge Dress Code Intense vậy. Chốt lại là, đây chắc chắn là phiên bản Habit Rouge đỉnh nhất từ trước đến nay. Tôi phải tranh thủ mua thật nhiều chai trước khi nó bị thay đổi công thức hoặc bị khai tử mất thôi.