Gia Thành Lê
Bản EDT là một cú bùng nổ mạnh mẽ ngay từ đầu (sillage cực lớn) với hương chanh sherbet tinh tế, lấp lánh và sủi bọt (nhưng không phải kiểu chanh tươi mát thông thường). Sau khoảng một tiếng, nó lắng xuống thành mùi phấn rất rõ cùng với chút hương cam chanh đi kèm. Sau đó, tôi thấy nó bay mùi trên da khá nhanh. Nhìn chung, tôi thấy nó khá nhẹ nhàng, thanh thoát và hơi hướng nữ tính. Còn bản EDP với tôi lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, dù cốt lõi mùi hương vẫn vậy. Ngay khi xịt lần đầu, nó mang mùi của một loại sáp đánh bóng chanh đắt tiền (kiểu như đồ nội thất cổ) hòa quyện cùng hào quang của vanilla. Nó đậm đặc hơn, bám sát da hơn và ít bay bổng hơn bản kia, thậm chí có thể gây cảm giác hơi nôn nao vì nó quá nồng nàn. Với tôi, em này đúng chuẩn như những gì quảng cáo nói - như một nhà hát opera hay nền văn hóa cao cấp của Pháp. Nó mang lại cảm giác nam tính hơn, dành cho những người có vẻ ngoài trí tuệ, lịch lãm và tự tin - kiểu như giảng viên đại học, gia sư hay các quản lý cấp cao. Đa số mọi người sẽ không dùng em này hàng ngày mà có lẽ sẽ dành cho những buổi tối đi chơi (tới những nơi xứng tầm với mùi hương này), dù tôi thấy dùng hàng ngày cũng chẳng sao. Việc thiếu đi nốt hương phấn ở bản EDP cũng tạo cảm giác đây là một phiên bản hiện đại hơn, phù hợp với khứu giác đương đại. Khi đưa lên mũi, tôi cảm thấy nó giống như một người bạn cũ mà tôi chắc hẳn đã quen từ kiếp trước, một mùi hương cực kỳ thân thuộc - mang lại sự tự tin kiểu cổ điển nhưng không hề bị "già" hay lỗi thời chút nào. Với tôi, chốt luôn bản EDP nhé. Hãy giữ mãi nét kinh điển này!