Giang Quân Doãn
Thú thật là mình có mua một lọ sample 5ml trên eBay với giá rẻ bèo. Nhưng đọc lại mấy cái review khác trên perfumista thì mình nghi là lọ này không phải hàng thật rồi. Mọi người nhớ lưu ý điểm này khi nghe mình review nhé. Cái mùi này lúc đầu nó cứ loãng loãng, yếu xìu, cảm giác gần như không có mùi luôn ấy. Tầm 15 phút sau thì nó mới biến chuyển thành một thứ gì đó rất lạ, khó hiểu, khó tả và vẫn cứ rất nhẹ—kiểu muốn ngửi được là phải áp sát vào da mới thấy. Nó cứ duy trì trạng thái đó suốt mấy tiếng liền, rồi dần dần càng lúc càng loãng ra, chỉ còn lại cái mùi "trái cây nhiệt đới đại trà" kiểu như vải, ổi, hay là cái thứ siro vị hoa hồng hay bán ở mấy tiệm đồ Thổ Nhĩ Kỳ ấy. Một cái mùi gì đó rất mơ hồ, thiếu tự nhiên và nghe cứ rẻ tiền sao ấy. Điểm kỳ lạ là nốt trái cây lại càng về sau càng rõ hơn, cảm giác nó cứ ngược đời thế nào ấy. Nếu xịt lên quần áo thì độ tỏa và độ bám sẽ ổn hơn, nhưng nếu bạn thích mùi lúc mới xịt hơn là lúc về sau thì chắc là sẽ không thích đâu. Vậy rốt cuộc cái mùi đó là gì? Với mình thì nó giống mùi bìa các-tông ẩm, mùi xà phòng carbolic (kiểu cái loại xà phòng lỏng hay để trong bình nhấn ở nhà vệ sinh công cộng ấy), rồi cả mùi keo dán màu nâu hồi mình còn nhỏ nữa—cái loại keo mà người ta đồn là làm từ móng ngựa ấy, đựng trong lọ có cái đầu bôi bằng cao su đỏ. Mình ngửi thấy cả mùi keo khô lẫn mùi cao su bị lão hóa (ôi, cảm ơn vì đã gợi lại kỷ niệm "vui vẻ" này nhé!). Cái nốt mở này nghe thì có vẻ gắt và nồng mùi đất nhưng thực ra lại khá ổn. Bên trong cái hộp ẩm ướt đó là một hỗn hợp hoa khô có mùi ngọt và hơi cũ kỹ. Mấy bông hoa này như được phủ một lớp phấn phủ của các bà cụ, tạo ra một mùi kiểu như hoa hồng ấy. Chẳng hiểu sao trong đống hoa đó lại lẫn cả mấy miếng bánh quy cho chó, chủ yếu là loại hình thoi màu đen làm từ than hoạt tính để giúp thú cưng thơm miệng. Mấy miếng bánh này có mùi bột mì ấm áp nhưng lại kèm theo vị kim loại chua chua, cứ như thể chúng được làm từ mạt sắt chứ không phải than vậy. Phảng phất đâu đó trong không khí còn có mùi rượu nữa, kiểu ngọt ngọt và hơi mờ ảo, giống mùi rượu sherry nấu ăn hơn là rượu rum. Cảm giác như đây là hơi thở của một bà cụ đang lơ đãng tặng mình cái hộp ẩm ướt đầy những thứ kỳ quặc này, rồi bà ấy bỏ đi, để lại mình với một lon trái cây nhiệt đới ngâm siro đậm đặc mà vị thì cứ như vị của vỏ lon vậy. Mình có muốn dùng mùi này không? Không nhé. Nhưng mình có tận hưởng những ký ức mà nó gợi lên không? Có chứ, từ mùi keo hồi mẫu giáo, mấy món đồ thủ công, những chú chó cưng đã mất, hay cả những bữa ăn ở trường kinh khủng nữa. Mình sẽ không bao giờ xịt cái này ra đường đâu, nhưng có lẽ sẽ dùng ở nhà khi thấy hoài niệm về tuổi thơ. Nói thật thì đánh giá thế này có vẻ hơi khắc nghiệt, vì có vài nốt hương lúc đầu thực sự rất xuất sắc, nếu chúng tồn tại lâu hơn và không bị biến thành cái kết thúc trái cây kinh khủng kia thì mình đã ủng hộ em này rồi. Mùi bìa các-tông ẩm, xà phòng, keo và cao su thực sự thú vị một cách bất ngờ. Hay là do mình kỳ cục nhỉ? Luca Turin chấm em này 4 sao, còn mình thì chỉ cho 1 hoặc 2 thôi. Chốt lại: loãng, rẻ tiền, ngọt, kỳ quặc và đầy hoài niệm. Tốt nhất là nên bỏ qua đi, hãy tìm những chai nào mà nốt hương đầu được phát huy tốt hơn ấy.