Bài review này tôi thực hiện dựa trên những lần test với bản vintage. Tôi mượn chai này từ một người bạn rồi tự chiết ra một mẫu thử khá lớn, nên tôi chắc chắn là mình không bị lừa đâu. Xeryus Rouge vốn là phiên bản hiện đại của dòng Xeryus kinh điển từ năm 1986. "Nose" đứng sau em này là Annick Menardo, người đã tạo nên vô số mùi hương thành công cho các nhà như Dior, Armani, Boucheron hay Lolita Lempicka.
Về các tầng hương, em nó mở đầu với cam quất, xương rồng và ngải cứu rừng; ở giữa là phong lữ châu Phi, tiêu đỏ và lá tuyết tùng; còn lớp nền là gỗ đàn hương, gỗ tuyết tùng, xạ hương và một chút hổ phách. Đây là một mùi hương oriental-woody cực kỳ ngon, mang lại cảm giác ngọt ngào và mọng trái cây khi xịt lên da. Thành phần ngải cứu làm tôi liên tưởng đến mùi hương của hoa hồi. Ngay sau đó là một cảm giác kem mượt mà giống như có sự hiện diện của đậu tonka, dù tôi khá bất ngờ khi biết trong bảng thành phần thực tế không hề có nốt hương này. Về độ cay của tiêu mà mọi người hay nói, tôi thấy nó không quá gắt, thậm chí còn có những mùi khác cay hơn nhiều. Nhưng chính cái sự cay nhẹ đó lại đủ để tạo nên nét quyến rũ cho chai nước hoa này. Cuối cùng là một lớp nền ngọt ngào với sự mịn màng như sữa của gỗ đàn hương hòa quyện cùng sự ấm áp của hổ phách.
Về sự biến chuyển, tôi thấy mùi hương này gần như đi theo một đường thẳng, thay đổi rất nhẹ nhàng. Theo cảm nhận của tôi, nó rất gợi cảm và lãng mạn, cực kỳ hợp cho một buổi tối hẹn hò riêng tư, kiểu như đi ăn tối sau khi vừa xem xong một bộ phim ở rạp chẳng hạn. Tuy nhiên, khi xịt lên da thì em nó tỏa hương hơi kém, dù độ lưu hương lại rất ổn.
Thú thật, khi đặt lên bàn cân thì sự thất vọng của tôi còn lớn hơn cả kỳ vọng. Tôi đã đọc quá nhiều lời khen về dòng này, nên khi cầm được bản vintage trên tay, tôi cứ ngỡ mình sẽ được trải nghiệm một "quả bom" đầy quyền năng và sự quyến rũ. Nhưng không phải! Có lẽ phiên bản mới nhất, vốn đi theo phong cách thiết kế chung của nhà YSL, đã trở nên nhân tạo hơn và nhờ đó mà mạnh mẽ hơn. Tôi cần phải thử bản mới để xem sự khác biệt rõ rệt thế nào.
À, có vài mẩu chuyện nhỏ này: người ta nói tên gọi này được đặt theo một vị thần Hy Lạp. Giống như nhiều người khác, tôi cũng lên Google tìm thử nhưng chẳng thấy vị thần nào tên như vậy cả. Một giả thuyết khác kể rằng ban đầu tên em nó là Keryus, nhưng phía YSL đã phản đối vì nghe quá giống với dòng Kouros (1981) nổi tiếng của họ, thế là họ đổi tên.