Diana Vi
Mình vừa tậu được một chai splash còn khoảng 1/3. Mùi này khác xa so với bản gốc, ít hoắc hương và mật ong hơn, nhưng lại đậm mùi rêu sồi, cẩm chướng, hoa hồng và gia vị. Cảm giác mùi hương cực kỳ giống với bản vintage của Oscar Pour Lui.
Đang tải...
Trang 2 trên 2
← Quay lại trang sản phẩmĐăng nhập để bình luận
Mình vừa tậu được một chai splash còn khoảng 1/3. Mùi này khác xa so với bản gốc, ít hoắc hương và mật ong hơn, nhưng lại đậm mùi rêu sồi, cẩm chướng, hoa hồng và gia vị. Cảm giác mùi hương cực kỳ giống với bản vintage của Oscar Pour Lui.
Bình thường mình không mặn mà lắm với mấy mùi từ thập niên 80, trừ mấy em như Kouros hay Joop Homme. Nhưng chai này thì khác, cảm giác quyền lực, trầm mặc và cực kỳ nghiêm túc luôn. Mùi vanilla với xạ hương hiện lên rõ rệt, làm chủ cuộc chơi, kết hợp cùng nhựa benzoin nhưng không bị gắt như Bvlgari Black mà dễ chịu hơn nhiều. Thêm chút hương nhang, aldehydes với hoắc hương tạo nên độ dày cho mùi hương, có chút hơi hướng của Antaeus nhưng hiện đại và tinh tế hơn. Có lần mình xịt em này, một người bạn nữ bảo mùi giống hệt cha xứ ở nhà thờ, chắc là do nốt hương nhang tạo cảm giác hơi tối và huyền bí. Sau đó, hoắc hương dạng phấn sẽ làm dịu đi vanilla và xạ hương (kiểu xạ hương động vật đặc trưng của những năm 80 như Kouros). Về cuối, nhựa benzoin lên ngôi một chút rồi lại quay về với iris dạng phấn, xạ hương, vanilla và tuyết tùng. Điểm cộng lớn nhất là mùi hương không hề đơn điệu mà biến chuyển liên tục, mang lại cảm giác ấm áp, dễ chịu. Nói chung là em này hội tụ đủ tinh túy của thập niên 80 nhưng vẫn có sự ấm áp và tươi vui. Có những lúc hương nhang làm mùi trở nên trầm tối, nhưng ngay sau đó lại là sự ấm cúng, mềm mại như phấn. Mình thấy chai này như một kẻ tiên phong, lấy những gì tốt nhất của những năm 80 để bước sang thập niên 90, định hình phong cách nước hoa phương Đông ấm áp nhưng không bị quá ngọt kiểu gourmand. Về ngoại hình thì chai đen quyền lực, nước hoa màu xanh lá nhìn rất sang, gợi nhớ đến Ho Hang Club Cristobal Balenciaga hay Eau Sauvage Extreme của Dior. Một siêu phẩm thực sự từ nhà Giorgio Beverly Hills.
Mùi này y hệt bản classic nguyên bản. Tại sao lại gọi là bản V.I.P. nhỉ? Các nốt hương được đẩy lên mức tối đa, một công thức cực kỳ mạnh mẽ. Bản gốc vốn đã đủ mạnh rồi, nên bản này chắc dành cho những fan cuồng, những người cảm thấy bản gốc vẫn chưa đủ đô. Tôi tin là nồng độ của nó là EDP hoặc cao hơn. Năm 1990, tôi làm việc tại một cửa hàng có bán mùi này. Có lần một chai vô tình bị rơi từ trên kệ xuống và vỡ. Cả cửa hàng phải sơ tán nhanh chóng và mất đến 2 ngày hoặc hơn thì mùi hương mới tan hết. Đây đúng là ví dụ điển hình cho một mùi hương "powerhouse" ở mức độ mạnh nhất. Có đáng mua không? Có, nếu bạn là một fan cứng. Còn với tôi, độ đậm của bản gốc là đủ rồi.