Người dùng ẩn danh
Cũng hơi ước gì mình thích Eau Sauvage hơn vì mình mê thiết kế chai của nó quá. Nhưng ngặt một nỗi là em này ít ngọt hơn và ngửi cân bằng hơn đối với mũi mình.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Cũng hơi ước gì mình thích Eau Sauvage hơn vì mình mê thiết kế chai của nó quá. Nhưng ngặt một nỗi là em này ít ngọt hơn và ngửi cân bằng hơn đối với mũi mình.
Một mùi hương mang hơi hướng hoài cổ và rất chững chạc, thuộc nhóm mùi hương mà chúng ta thường gọi là mùi "xà phòng". Các mùi hương cùng dòng này có thể kể đến như Davidoff Zino, Armaf Club House hay Brut Classic Green, v.v. Mùi hương mở đầu với nốt húng tây (basil) đầy sảng khoái, mang lại cảm giác tươi mát rất cổ điển. Sau đó, hương thơm dần chuyển sang tầng hương cuối đậm mùi hoắc hương và gỗ đàn hương, với độ lưu hương khoảng 4 đến 5 tiếng trong mùa thu hoặc mùa đông. Mùi này cực kỳ phù hợp để xịt sau khi tắm hoặc dùng cho những buổi tối đi chơi nhẹ nhàng, thư giãn. Tôi sẽ không gợi ý dùng mùi này cho môi trường công sở hay các dịp trang trọng vì các nốt hương cuối mang phong cách quá thoải mái.
Vốn là fan cứng của Eau Sauvage nên mình chưa từng nghĩ sẽ mua chai này, nhưng dạo trước mình tình cờ tìm được một bản mini vintage trong tiệm đồ cũ và thực sự bị mê hoặc bởi sự tươi mát của cam bergamot, vị chanh "xanh", hoa cam và cam... một nốt mở thực sự khiến mình thấy hạnh phúc. Mình yêu Eau Sauvage, nhưng đôi khi nó hơi bị "nghiêm túc" quá; còn em này thì vừa tươi mát, vừa có mùi thảo mộc cực đỉnh, nhưng lại mang cảm giác phấn chấn hơn một chút (kiểu thư thái, nhẹ nhàng) ngay từ lúc mới xịt, điều này thực sự đáng nói đấy. Mình cứ nhớ mãi mùi hương này vào ngày hôm sau, cái cảm giác hoài niệm về một mùa hè đã mất, nhưng nếu Eau Sauvage gợi nhắc về những buổi tiệc sân vườn hay những con thuyền buồm, thì em này lại giống như những trận tennis hay những lúc nằm đọc sách bên hồ bơi vậy... Hôm nay mình đã thử phiên bản hiện tại và không hề thất vọng... Nó vẫn giữ được dải hương cam chanh tuyệt vời, với tinh chất cam mandarin nắng ấm, mượt mà, lưu lại tận lúc hương cuối. Điểm khác biệt so với các dòng của Dior chính là những nốt nhục đậu khấu và hoa ly rất rõ nét. Khi dùng thì cảm giác khá nhẹ nhàng (mình thấy bản Eau Sauvage hiện tại có nền cỏ hương bài đậm hơn), và đến tầm tiếng thứ 4 hoặc thứ 5 thì mùi sẽ dịu lại khá nhiều, nhưng thôi, bản chất của dòng này là vậy mà; nó vẫn hoàn thành xuất sắc vai trò mang lại vibe của một dòng eau de cologne đích thực nhưng lại có độ bám tốt hơn hẳn so với những cái tên cùng loại. Mình chắc chắn sẽ để em này cạnh Eau Sauvage để dùng cho những ngày nắng nóng, vì mình bắt đầu nghĩ rằng chẳng bao giờ là quá nhiều nước hương cả, vì mỗi chai đều là một khía cạnh khác nhau của cơn gió mát lành không thể chạm tới từ những vườn chanh vùng Địa Trung Hải...
Mùi này giống như chanh xanh vậy, không quá nồng nhưng lại bám mùi khá lâu. Tôi nghĩ đây là một mùi cực kỳ hoàn hảo để xịt đi làm, và chắc chắn là dành cho mùa xuân, mùa hè hoặc những nơi khí hậu ấm áp. Giữa quá nhiều mùi hương nồng đậm, tôi thực sự muốn tìm một thứ nhẹ nhàng như thế này. Nó có chút gì đó của hoa cỏ - hình như là hoa ly? Nó tạo thêm một chút độ dày cho mùi hương, kèm theo vài nốt gia vị nhẹ. Trước đây tôi có ngửi thử rồi, nhưng lúc đó trời ấm hơn nên tôi thấy có cả mùi hoắc hương sau lớp hương cam chanh tươi mát ban đầu. Còn hiện tại, tôi cảm nhận rõ mùi chanh xanh, có lẽ là cả petit grain nữa, mang lại cảm giác tươi mới của mùa xuân và rất "xanh" - hơi sắc sảo một chút. Mùi hoa ly làm hương thơm dày hơn, cộng thêm chút vị chua thanh giúp đánh thức các giác quan. Chắc là cũng có cả một chút xạ hương nhẹ ở đây nữa. Giá thì hơi chát một chút. Nhìn chung, tôi thấy mùi này giống như một ly nước chanh xanh vậy. Vì đây là dòng Eau của Armani nên chắc chắn nó là kiểu eau de cologne rồi.
Lần cuối mình dùng em này là hồi năm 2012, lúc đó là bản công thức cũ nên mình thất vọng cực kỳ, vì vốn dĩ mình mê bản gốc năm 1984 lắm. Hồi đó xịt lên chỉ thấy một cú nổ mùi chanh rồi nhạt dần sau 30 phút, chưa đầy một tiếng là bay sạch trên da mình luôn. Nhưng rồi đến hiện tại, mình biết là có công thức mới ra mắt từ khoảng năm 2013. Thế là mình quyết định "chơi lớn" mua mù luôn, vì vẫn còn thương bản gốc những năm 80 quá mà, cứ hy vọng là sẽ ổn. Và kết quả là sau vài lần xịt, mình cảm nhận được tầng hương cam chanh cực đẹp, hòa quyện cùng hoa cam, thêm chút gia vị nhẹ và rêu nữa. Mùi này lưu trên da mình tầm 4 tiếng với độ tỏa vừa phải, sau đó thì bám sát da thêm vài tiếng nữa. Mình thấy cực kỳ hài lòng luôn, vì bản cũ trước đây chỉ trụ được có đúng 1 tiếng trên da mình thôi. Mùi này khá gần với những gì mình nhớ về bản gốc, dù có ít rêu hơn một chút nhưng bản mới này cảm giác tươi sáng và tươi mát hơn hẳn. Dù vẫn là một mùi hương nhẹ nhàng nhưng với mình thì "phép màu" đã quay trở lại rồi, vì bản cũ thực sự quá tệ và nhanh bay quá. Hạnh phúc quá đi!
Tiếc ghê, mình chưa bao giờ viết review cho một trong những mùi hương mùa hè 'chân ái' của mình. Có cả một câu chuyện đằng sau việc mình tìm thấy em này luôn. Hồi đó mình đang ở Mỹ thì chú mình ở Ấn Độ gọi điện, nhờ mình mua giúp chai này vì chú hay dùng bản cũ, mà gần đây có ai đó xịt mùi này làm chú nhớ về những ngày xưa cũ. Thật ra trước đây mình có test thử rồi nhưng thấy nó cứ đại trà kiểu gì ấy nên cũng chẳng buồn mua. Thế mà không hiểu sao, khi chú mình xịt em này giữa cái mùa hè nóng ẩm ở Ấn Độ, mùi hương lại lên cực kỳ tuyệt vời. Lúc về nhà, tự nhiên mình lại thấy thèm cái mùi này kinh khủng mà tìm mãi ở chỗ mình ở không ra. Sau vài lần tìm kiếm thì cuối cùng mình cũng săn được một chai 50ml. Thế là mình cứ dùng em nó liên tục suốt cả mùa hè, chẳng buồn ngó ngàng gì đến mấy chai nước hoa khác luôn. Mình dùng nhiều đến mức suýt nữa thì tính đem cho hết đống chai lọ còn lại ở nhà rồi, haha. May mà mùa đông đã đến nên mình đành cất em nó vào góc kệ, giờ chỉ đang đợi cái nắng gay gắt quay trở lại để được tiếp tục xịt 'viên ngọc quý' này thôi.
So sánh giữa các dòng hương citrus cổ điển như YSL Pour Homme hay Eau Sauvage thì tôi thấy Armani Eau Pour Homme là đỉnh nhất. Với YSL, tôi thấy nó hơi bị lỗi thời, gắt và nồng mùi thập niên 70, còn Eau Sauvage thì các nốt cam chanh bay mùi nhanh quá trên da tôi. Nhưng Armani thì lại đạt được sự cân bằng hoàn hảo. Tôi cũng không hề thất vọng với bản reformulation năm 2013 này, nó rất giống với bản gốc trong ký ức của tôi. Thường thì mấy bản làm lại hay làm tôi thất vọng lắm, nhưng em này vẫn cực kỳ ổn. Thậm chí trên da tôi, em nó còn tỏa hương tốt hơn cả bản gốc, dù tôi biết khó mà bản này lại tỏa tốt hơn bản 1984 cho mọi người được, chắc là do cơ địa da tôi thôi. Tôi vẫn ví em này như một làn gió ấm áp từ vùng biển Ý, thổi qua một vườn cam chanh và len lỏi giữa những rặng cây bách trên đồi, y hệt như cảm nhận của tôi về bản gốc vậy. Có một chút gia vị nhẹ nhàng, thoang thoảng ở tầng hương nền, có lẽ là nhục đậu khấu. Bản gốc cũng có gia vị tương tự nhưng tôi nhớ là nó thiên về mùi đinh hương hơn, làm tôi thấy hơi bị "già" vào thời điểm đó, còn bản reformulation này thì không. Khác với bản cũ, tôi nhận được rất nhiều lời khen khi dùng bản này; có người bảo mùi cực sang và đắt tiền, người khác còn hỏi tôi có phải đang dùng Acqua di Parma không – một dòng mà tôi cũng rất thích. Tôi có thể hình dung ra một quý ông mặc suit Ý lịch lãm, hoặc kiểu như Gordon Gekko thời những năm 80 đang xịt mùi này. Em này chắc chắn hợp nhất cho mùa hè, nhưng dùng vào đầu thu cũng vẫn ổn. Tôi thích dùng em nó để đi làm ban ngày, hoặc nếu biết cách xịt thì nó cũng đủ sự phức tạp để dùng cho những buổi tối mùa hè. Đây sẽ là một lựa chọn tuyệt vời cho những dịp đặc biệt nếu bạn muốn tìm một mùi hương không quá đại trà. Có lẽ em nó không dành cho các bạn dưới 25 tuổi tùy gu mỗi người, nhưng tôi vẫn cực kỳ recommend đây là một mùi nhất định phải thử.
Tôi đã có Dior Eau Sauvage, Versace L'homme, PR Pour Homme, Edition Blanche, rồi cả CK Summer '15 nữa... cứ ngỡ là mình đã có quá đủ những chai tông chanh citrus cho mùa hè rồi, nhưng khi ngửi thử em này trong bộ sưu tập Eau, tôi thực sự bị mê hoặc. Cảm giác giống như bạn đang nghe một bản nhạc violin hay jazz tuyệt đẹp, nó khiến cả cơ thể bạn như được vỗ về... nhắm mắt lại và thấy mình như đang ở thiên đường vậy. Đó chính là cảm xúc mà chai nước hoa này mang lại cho tôi. Những chai khác tôi sở hữu cũng là cực phẩm, nhất là Paco Rabanne hay Eau Sauvage, nhưng em này ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Tôi chẳng quan tâm nếu bản mới này có bị cải tiến làm mùi yếu đi hay bớt lưu hương hơn, thì nó vẫn phải có mặt trong bộ sưu tập của tôi. Còn về chuyện bảo đây là mùi "ông già"... tôi 35 tuổi rồi và tôi luôn thích những thứ mang mùi nam tính, kiểu như Old Spice hay Fahrenheit chẳng hạn. Mỗi người một gu, tôi tôn trọng tất cả, nhưng mấy người cứ bảo mùi này "mùi cụ già" thì... mấy bạn còn trẻ con lắm, rồi sẽ có ngày các bạn trưởng thành và biết trân trọng mùi hương của một người đàn ông thực thụ thôi. Đây chắc chắn là một trong những huyền thoại xứng đáng đứng vào hàng ngũ Hall of Fame. Thực sự bái phục nhà Armani, đúng là một kiệt tác! :)
Mình thấy mùi này thực sự bị đánh giá thấp quá. Ngay cả bản mới thì đây vẫn là một mùi hương fougére/vetiver cực phẩm. Nó cân bằng cực tốt giữa các nốt cam chanh xanh, hoa cỏ, gia vị, gỗ và rêu sồi... tạo nên một cảm giác rất sạch sẽ, tươi mát, đầy năng lượng nhưng vẫn rất nam tính. Với mình, mùi hương này gây nghiện đến mức mình cứ muốn hít hà thật sâu để tận hưởng cái sự sạch sẽ sảng khoái đó. Các nốt hương nghe rất tự nhiên và hòa quyện, không hề có cảm giác bị hóa học chút nào. Thú vị ở chỗ, mình đã mua em này thay vì Tom Ford Neroli Portofino sau khi xịt thử lên hai cổ tay để so sánh. Mình đã rất bất ngờ vì lúc mới xịt và trong quá trình tỏa hương, hai mùi này giống nhau đến lạ kỳ, đặc biệt là nốt aldehyde... nhưng thực sự thì mình lại thích tầng hương cuối của em này hơn. Đây là một trong những chai nước hoa designer yêu thích nhất của mình, và theo ý kiến cá nhân thì đây là chai đỉnh nhất của nhà Armani luôn.
Tôi đã ngoài 40 rồi mà vẫn thấy mình còn quá trẻ để xịt mùi này. Với tôi, nốt hoa lily cực kỳ nồng. Nó chẳng nữ tính, mà cũng chẳng hẳn là nam tính, kiểu rất trung tính. Một sự điềm tĩnh đến mức... như bị gây mê vậy. Mùi hương mở đầu khá mạnh nhưng lại rất đại trà, kiểu cam chanh và gia vị mát lạnh, rồi sau đó lắng xuống thành một mùi hoa quá mức, cảm giác cứ như mùi sáp vuốt tóc vậy. Mấy nốt nhục đậu khấu, hoa lily với gỗ tuyết tùng chẳng làm tôi ấn tượng nổi. Chúng cứ có mùi ẩm mốc, kiểu như một ông chú làm ở công ty 20 năm mà mãi chẳng lên nổi chức quản lý cấp trung ấy. Còn gỗ đàn hương, hoắc hương hay rêu sồi, tôi không ghét chúng, nhưng sự kết hợp này chẳng có gì thú vị cả. Thật sự, cả cái tổ hợp này làm tôi nhớ về những năm 80, thời tôi còn trẻ, và nó khiến tôi liên tưởng đến người già. Kiểu như Perry Ellis 360 vậy. Chắc chắn tôi sẽ xếp mùi này cho những người trên 55 tuổi. Đàn ông tầm 30-40 vẫn có thể xịt những thứ thú vị và vui vẻ (mà thực ra mấy ông 55+ vẫn dùng được mà). Mùi này có thể hơi có chút gì đó lạ, nhưng tuyệt nhiên không hề vui. Nó quá nghiêm túc, mà theo nghĩa tiêu cực ấy. Chẳng có gì để "chinh phục" ở đây cả, trừ khi bạn thực sự thích mùi sáp vuốt tóc Brylcreem. Mà thôi, nếu thích thì cũng chẳng có gì sai cả.