Huy Vũ Tống
Tôi mới đang tìm hiểu em này thôi, nhưng tôi thấy hơi tiếc khi thấy nhiều người cứ than phiền về mấy cái nốt hương mờ ảo, khó gọi tên ở tầng hương dưới. Tôi nghĩ chính cái sự mờ ảo đó mới là điểm mấu chốt. Mở đầu là sự kết hợp vừa đủ giữa bạch đậu khấu và cam chanh, chúng hỗ trợ nhau chứ không nốt nào lấn át nốt nào (dù bạch đậu khấu lên da tôi cực kỳ xuất sắc). Rồi thêm chút cumin cùng mùi da lộn kiểu hơi hắc hay mùi động vật để tạo nên một cảm giác mặn mòi – thề luôn, đôi khi tôi còn ngửi thấy một mùi "nâu" kiểu như cà phê đất hay gì đó tương tự. Để tránh việc bị quá ngọt hay quá sạch sẽ, em này có đủ các nốt hương thảo mộc tươi mát để kiềm chế lại cái sự nồng của cumin và da lộn. Có cả trà và lá violet để tạo độ thanh thoát, bay bổng dù không nốt nào chiếm sóng hoàn toàn, rồi thêm gỗ nhựa để làm nền cho cả bộ đôi kia lẫn da lộn. Tôi chưa chắc là mình có yêu em này không, nhưng tôi thấy nó thú vị và tuyệt đối không hề đại trà hay nhàm chán. Tôi tự hỏi không biết có phải trong từ điển của vài người, "đại trà" thực chất chỉ là cách gọi khác của "tinh tế", "tiết chế", hay là "không đủ nam tính một cách cực đoan" hay không. Chỉnh lại một chút: tôi thấy em này mạnh hơn so với những gì mọi người đánh giá. Với tôi, nó có một nốt mùi xăng đặc trưng kiểu Fahrenheit đến từ lá violet và da lộn. Thỉnh thoảng khi xịt em này, tôi lại ngửi thấy một chút mùi đất ẩm kiểu hơi "mồ hôi" một tí (không chỉ mỗi cumin đâu), và tôi cực kỳ thích nó. Có lẽ chỉ nên dùng ở mức độ vừa phải thôi, nhưng em này vừa tinh tế – sự phức tạp của nó làm tôi liên tưởng đến mấy dòng của Guerlain – vừa rất bản lĩnh và táo bạo.