William Văn Nam
Mười phút đầu xịt lên là thấy ngay vibe cam chanh nhân tạo mix cùng tông muối biển và nước cực kỳ đặc trưng, có chút ngọt nhẹ nữa. Ấn tượng ban đầu thực sự rất mạnh, nổi bật và cực kỳ cân bằng. Thế nhưng, do da mình hay bị đẩy mùi trầm hương với đặc biệt là hoắc hương lên quá mức theo thời gian, nên sau một lúc, nó lại biến thành một hỗn hợp hương phương Đông - aquatic kiểu hơi dầu và có cảm giác hơi "bẩn". Mình vẫn cảm nhận được chút DNA của dòng Acqua di Gio nguyên bản. Nếu bỏ qua cái mùi hoắc hương quá lấn át đó thì phần còn lại khá là cuốn và dễ chịu. Có hương thảo, xô thơm và phong lữ với thiên hướng cay và ngọt hơn là mùi xanh lá, hòa quyện trên nền hương dưa lưới mọng nước, ngọt ngào và đầy xạ hương – kiểu mùi nước đặc trưng từ các hợp chất như Calone hay Cascalone ấy. Khi về đến giai đoạn cuối, dù cái độ dầu của trầm hương đã giảm bớt, nhưng cái sự dầu mỡ và mùi nồng của hoắc hương thì vẫn còn đó. Nhìn chung, nếu không vì cái vụ hoắc hương bị đẩy lên quá đà trên một số loại da khiến nó không giữ được vẻ sạch sẽ như lời đồn, thì mùi này đã tuyệt hơn rồi. Có lẽ đây cũng là lý do vì sao nó không bán chạy lắm, dẫn đến việc Armani sau đó ra mắt Profumo rồi lại bị thay thế bởi bản ADG Parfum. Dù da mình vốn hay làm hỏng các mùi hoắc hương, nhưng ở chai này nó không đến mức gây buồn nôn, nên mình thấy đây là một sự kết hợp khá cân bằng ngay từ đầu. Có thể không phải là mùi độc nhất vô nhị, nhưng với việc dùng hoắc hương và trầm hương táo bạo như vậy, nó vẫn rất riêng biệt chứ không hề nhạt nhòa. Theo đánh giá của mình và các review online, mùi này không hề tầm thường như mấy ông sành sỏi hay chê, cũng chẳng đến mức khó ngửi như mấy fan cuồng đại trà vẫn nói. Điều này cho thấy đôi khi người ta dễ mất đi sự khách quan vì quá cuồng nhiệt thôi.