Thomas Văn La
Bạn bị bao vây bởi những "khúc" phân trải dài tận chân trời. Những thanh Oh Henry hôi thối được phun ra từ một cái bánh xe cơ học làm bằng... lỗ hậu. Ấm, ẩm và nâu xỉn. Rồi bạn nhận ra nước tiểu đã ngập đến tận ngực. Thứ nước chanh nồng nặc bắn ra từ bàng quang của mấy bà lão béo phì. Lạnh lẽo, chua loét và vàng khè. Ngay lúc đó, tiếng trực thăng vang lên trên đầu. Một chiếc thang cứu hộ được thả xuống. Khi bạn bám lấy, bạn mới thấy nó được làm từ dịch nhầy đông cứng. Những "quả tên lửa" gỉ mũi từ những cô gái mại dâm nhiễm Covid. Vảy vảy, giòn giòn và xanh lét. Bạn leo lên. Khi vào đến buồng lái, bạn mới thấy cái trực thăng này thực chất là một tác phẩm điêu khắc làm từ chất nôn đông lạnh. Một thứ "strogonoff dạ dày" trào lên từ sâu trong cổ họng của những tín đồ Mormon bị cuồng loạn, rồi đông lại. Vón cục, lởm chởm và đủ màu sắc. "Cái quái gì đang xảy ra thế này?!" bạn hét lên. Tên phi công quay đầu lại và nhìn bạn. Hắn nở một nụ cười đầy ma quái. "Này!" bạn gào lên. "Chuyện này không thể tệ hơn được nữa đâu đúng không?!" Tên phi công gật đầu. Nụ cười của hắn càng rộng hơn khi hắn lấy ra một chai nước hoa nhỏ. Ôi Chúa ơi. Nó là "Grey Flannel". "Để xem nhé, chàng trai," hắn lẩm bẩm. Chỉ với một nhát xịt, mũi của tên phi công tan biến ngay lập tức như một tên phát xít vừa uống nhầm chén thánh. Các tế bào khứu giác của bạn nổ tung và chảy ra ngoài như một thứ dịch nhầy. Và tất cả những gì bạn có thể nghĩ đến là cuộc đời đã từng tuyệt vời biết bao khi bạn còn đang ngập trong nước tiểu và ngắm nhìn đại dương phân vô tận kia.