Người dùng ẩn danh
Mùi ấm và ngọt kiểu như bọc ghế ô tô vậy. Chẳng hiểu sao họ có thể kết hợp các nốt hương để ra được cái mùi giống hệt như máy lạnh ô tô bị hỏng nữa.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mùi ấm và ngọt kiểu như bọc ghế ô tô vậy. Chẳng hiểu sao họ có thể kết hợp các nốt hương để ra được cái mùi giống hệt như máy lạnh ô tô bị hỏng nữa.
Mình có một bộ discovery và luôn cảm thấy tò mò về mùi hương này. Công nhận là nó rất độc đáo, bạn sẽ thấy rõ nốt kem tươi và vanilla, nhưng ngay sau đó mình lại nhận ra một chút mùi cao su khét. May là trên da mình nốt này khá nhẹ, chủ yếu vẫn tỏa ra hương vanilla ngọt ngào, béo ngậy cùng với cỏ hương bài.
Mùi hương này vừa mang nét thảo mộc vừa ngọt ngào! Nó có kiểu mùi cây cỏ ngọt nhưng hơi sắc, rất giống với mùi đặc trưng của cần sa. Một lời cảnh báo nhỏ: đừng xịt mùi này khi đi làm ở các shop bán lẻ, vì đây tuyệt đối không phải là bối cảnh phù hợp cho một loại nước hoa có độ nồng gắt như thế này, bạn sẽ dễ tạo cảm giác như kiểu 3 ngày rồi chưa tắm vậy. Mùi hương mang hơi hướng đất, đậm chất "con người", mình không thấy mùi kem tươi hay quá ngọt, và thành thật mà nói thì mình thích điều đó. Mùi này cực kỳ độc đáo, mình thích lắm và đang khao khát sở hữu một chai full.
Đây là mùi hương bí ẩn nhất trong bộ sưu tập của mình. Mình ngửi thấy nốt cỏ hương bài (vetiver) đầy mùi đất, cảm giác hơi hướng đầm lầy một chút nhưng không hề khó chịu. Dù accord chính là ngọt, nhưng mình hầu như chẳng cảm nhận được chút ngọt ngào nào từ nốt hạt dẻ Marron Glace cả. Một mùi hương thật sự lôi cuốn và đầy bí ẩn. Với mình, nó chủ yếu chỉ là mùi cỏ hương bài thôi. Thú thật là mình cũng không thể bóc tách thêm được gì nữa (haha). Có lẽ mình cần thêm nhiều thời gian nữa để thực sự hiểu rõ em này.
Ôi trời, mùi này giống hệt bản Poems One Through Twelve của nhà Universal Flowering, một trong những mùi hương yêu thích nhất của mình. Tuy nhiên, em này không ngọt bằng. Dù Fat Electrician không có nốt hương gừng, nhưng không hiểu sao sự kết hợp các thành phần trong mùi này lại khiến mình cảm nhận được hương gừng giống như trong bản Poems One Through Twelve vậy.
Bạn mình xịt mùi này trước khi đi lễ hội, thế mà bị kiểm tra đồ vì họ tưởng cô ấy có mùi cần sa. Nhưng mà công nhận là mùi này thơm thật.
Mùi này thực sự rất thú vị và thể hiện rõ nét mục tiêu trở thành một nhà làm nước hoa độc bản của ELDO. Tôi nhớ có lần đi tham quan mấy con tàu hải quân đang neo đậu dọc bờ biển Texas, và thật buồn cười là mùi hương này lại giống hệt cái không khí bên trong những con tàu đó mà tôi từng biết. Nó mang một tông mùi kiểu dầu mỡ và cao su, nghe có vẻ nhân tạo và mang hơi hướng công nghiệp. Dù trong thành phần có các nốt hương ngọt, nhưng với tôi, nó không hề mang cảm giác kiểu gourmand. Đây chắc chắn là một mùi hương độc đáo trong họ vetiver, giúp bạn tạo nên sự khác biệt so với đám đông.
Mùi hương lúc đầu mang lại cảm giác như mùi đồ điện tử ấm nóng từ cuối những năm 90 đến đầu những năm 2000... kiểu như mấy chiếc tivi đời cũ (thời chưa có màn hình phẳng) đang sắp nóng ran lên ấy. Bạn gần như có thể ngửi thấy cả mùi tĩnh điện, hoặc giống như mùi của chiếc máy chơi game Sega Megadrive mà bạn đã chơi quá lâu. Với mình, nó mang lại cảm giác rất dễ chịu, một sự hoài niệm về tuổi thơ và những năm tháng thiếu niên. Sau đó, mùi đất của cỏ hương bài bắt đầu lộ diện, đi kèm với một chút hơi hướng gourmand từ nốt hương hạt bùi bùi của marron glace. Mình cảm nhận được sự thoáng đãng trong mùi hương này, nó mang một kết cấu mượt mà, gần như là sự nhẹ nhàng, tinh giản... mình nghĩ đó chính là yếu tố của kem tươi. Nó kết hợp rất ăn ý với nốt hương vani. Một mùi hương khá lạ. Nhưng lại là một trong những mùi mình yêu thích nhất. Cực kỳ thích luôn.
Con này thú vị cực. 10 giây đầu tiên trên da tôi thấy ngọt lịm kiểu gourmand, làm tôi nhớ đến mấy cái bánh macaron dừa ấy. Thế rồi ngay lập tức nó chuyển sang tông khói. Cái sự ngọt ngào ban đầu tan đi gần hết, không hẳn là hết sạch đâu, nhưng cái còn sót lại là một mùi khét, kiểu nhựa hay cao su, một mùi "điện tử" pha chút gỗ nhẹ. Đến đoạn này thì cái tên của chai nước hoa này mới thấy hợp lý làm sao: giống như một anh thợ điện mới vào nghề, vừa ăn xong mấy cái bánh macaron dừa thì lỡ tay làm chập tụ điện vậy. Vì phòng được thông gió tốt nên mùi khét không hề nồng nặc xộc thẳng vào mũi, mà nó giống như cái mùi còn sót lại trong căn phòng đó thôi. Sau đó, mùi hương lại biến đổi thêm lần nữa thành một tông vetiver nhựa, đơn giản hơn và hơi ngọt một chút. Cái nốt hương nhựa ở giai đoạn cuối này làm tôi cứ thắc mắc mãi, và cuối cùng tôi cũng nhận ra nó là gì: giống như một cái mặt nạ lặn vừa mới dùng dưới hồ bơi xong và đang để dưới nắng ấy. Đây là điều tôi chẳng bao giờ ngờ tới khi dùng chai này, nhưng nó lại làm tôi nhớ về tuổi thơ hồi còn đi lặn ống thở. Nó còn có một chút gì đó béo ngậy, kết hợp với mùi dừa còn sót lại, làm tôi liên tưởng đến kem chống nắng. Fat Electrician có quá nhiều tầng hương đối với tôi, thật lòng tôi cũng chẳng biết mình có thích nó hay không nữa. Nó cực kỳ phức tạp. Độ tỏa hương thì nhanh chóng dịu lại và mang cảm giác rất gần gũi, riêng tư.
Trong 1-2 giờ đầu, mùi hương khá ngọt nhưng dựa trên các nốt hương thì tôi đã kỳ vọng một kiểu ngọt kiểu gourmand hơn. Về sau, mùi hương lại giống Encre Noir đến mức khó mà không nhận ra sự tương đồng này. Độ tỏa hương không quá mạnh nhưng độ lưu hương lại rất tốt. Nhìn chung, tôi thấy đây giống như một phiên bản ngọt ngào hơn, trầm lắng hơn và đắt đỏ hơn của Encre Noir. Tôi rất thích Encre và nếu phải chọn giữa hai chai này, thì lựa chọn của tôi đã quá rõ ràng rồi.