Chẳng hiểu sao mình lại thích em này, nhưng đúng như một bạn review khác nói, nó gây nghiện thật sự. Lúc mới xịt, mình thấy mùi này khá khô và nam tính. Nhưng càng về sau, qua từng tầng hương, mùi hương dần dịu lại, trở nên mềm mại, mướt hơn, có chút xạ hương và nữ tính hơn hẳn. Đến tầng hương cuối thì lại là một sự ấm áp, âm ỉ cực kỳ dễ chịu. Ấn tượng đầu tiên của mình là hoàn toàn bất ngờ vì nó không giống bất kỳ mùi nào khác. Cái cảm giác đầu tiên khi chạm vào mùi khói, bách xù lạnh và nhựa đường nó cứ... kiểu bị sốc ấy. Ngày đầu tiên xịt thử, mình đã nghĩ: "Hừm, chắc em này chỉ nằm trong bộ sưu tập mẫu thử thôi, một thứ gì đó kỳ quặc không thể dùng được"... Thế mà mình cứ bị cuốn vào, rồi lại muốn xịt tiếp.
Nó gợi lại những ký ức về mùi hương, giống như kiểu bánh Madeleine của Proust vậy. Mỗi khi khoác lên mình mùi hương này, mình lại liên tưởng đến một đống lửa đang lụi dần trong một ngày thu lạnh lẽo giữa rừng thông già ở North Carolina. Trời thì lạnh buốt, không gian thì tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Mọi thứ xung quanh cứ xám xịt và nhạt nhòa. Cảm giác như ngọn lửa vừa mới bị dập tắt, và một luồng khói cùng nhựa cây xộc thẳng vào mặt. Rồi dần dần, khói tan đi, chỉ còn lại tro tàn. Lớp tro ấy nằm mát lạnh trên những đốm than hồng đang cháy âm ỉ, tỏa ra hơi ấm lặng lẽ suốt vài giờ đồng hồ. Nhìn chúng cứ như bị thôi miên vậy, cho đến khi bạn chợt nhớ ra ngoài kia trời đang lạnh chết đi được và bạn chỉ muốn được ngồi trước đống lửa đó một lần nữa thôi. Đó chính là Mississippi Medicine. Và mình chắc chắn là phải mua thêm em này mới được!