Người dùng ẩn danh
Nhạc: A Night in the City của Richmond Fontaine. Bối cảnh: 8 giờ tối một đêm tháng Tám, tại bãi đậu xe của một quán Honky-tonk, đâu đó giữa Austin và Laredo. Đầu tiên, bạn sẽ bị thu hút bởi làn da của anh ấy. Thứ vốn dĩ trắng như sứ nay đã chuyển sang màu đỏ gạch vì nắng cháy. Làn da ấy như bị thiêu rụi bởi mặt trời, bởi những va chạm và cả những cái chạm tay của biết bao người phụ nữ. Làn da ấy hơi bóng dầu và ấm nóng, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn Texas. Bạn cũng sẽ để ý đến trang phục của anh ấy: chiếc áo sơ mi trắng đã ngả vàng theo năm tháng, chiếc quần jean đen phủ đầy bụi trắng từ những con đường sỏi, và mái tóc được buộc gọn, bóng lên vì mồ hôi sau một ngày dài lao động. Anh ấy tiến về phía bạn và hỏi tên bạn. Bạn bối rối đến mức nói năng lắp bắp, chỉ biết nhìn sự run rẩy của chính mình qua hình ảnh phản chiếu trên chiếc kính râm phi công. Bạn thấy mình thật yếu đuối, còn anh ấy thì lại vô cùng tĩnh lặng. Anh ấy mang theo mùi hương của cái nắng vùng Texas. “Chà, đó quả là cái tên đẹp nhất mà tôi từng được nghe đấy.”