Bản công thức đầu tiên năm 2013 vừa mới ra lò. Xịt phát là yêu luôn. Tôi thực sự bị mê hoặc. Mùi này giống như mấy cái bánh quy đường thơm phức đặt giữa một nghĩa địa gothic ẩm mốc vậy. Một sự ngọt ngào bị bỏ quên nơi hầm mộ cô độc, lạnh lẽo. Có tiếng chuột kêu, có cả tiếng mưa phùn lất phất. Cảm giác cực kỳ gothic và ám ảnh nhưng vẫn ngọt ngào, đầy lôi cuốn. Ngửi mùi này mà tôi cứ như nghe thấy tiếng linh hồn đang than khóc vậy. Kiểu như không khí trong mấy ngôi nhà ma ám hay nhạc phim American Horror Story ấy. Sao không ai nhắc đến việc nó ma mị và rùng rợn một cách đầy thú vị thế nhỉ? Tôi cực mê kiểu kinh dị này. Còn cái chai với phần nước màu nâu xanh olive nữa, thề luôn, đây là thiết kế đẹp nhất tôi từng thấy ở một chai nước hoa. Nhìn cứ như món đồ cổ vừa được tìm thấy trong căn gác mái từ năm 1925 vậy.
Tôi cũng không chắc mình sẽ xịt cái này khi nào, vì mùi hương này rất avant-garde, kiểu giống Narcisso Rodriguez for him. Có lẽ tôi sẽ dùng nó vào một buổi tối mùa đông tại triển lãm nghệ thuật hay mấy buổi kịch dưới tầng hầm. Kiểu những lúc muốn cảm thấy mình hơi bụi bặm, nổi loạn và lập dị một chút. Thật kỳ lạ khi có người gọi đây là mùi hương thanh lịch, chuyên nghiệp – hoàn toàn không phải nhé! Nó làm tôi nhớ đến mùi của những không gian nội thất cổ điển. Kiểu mùi gỗ ẩm, ngọt nhẹ mà bạn hay ngửi thấy ở bảo tàng, trường học hay thư viện cũ ấy. Mùi hương kiểu "thiết kế nội thất" này hơi lạ với tôi, một nguồn cảm hứng khá kỳ quặc. SJP Stash thì giống hệt mùi bàn gỗ tếch mới, còn em này thì cùng vibe đó nhưng đẹp hơn – hương thơm rõ nét nhưng vẫn rất chừng mực. Tôi nghĩ mình đang ngửi thấy mùi mộc dược (Myrrh) chất lượng cao, nốt hương này hiếm thấy trong nước hoa lắm.
Tôi không thấy mùi xanh lá ở đây, mà giống một tông màu xám nâu – kiểu màu Taupe ấy. Nếu là dân sưu tầm thì đáng đồng tiền bát gạo dù giá vintage có bị đẩy lên cao chót vót đi nữa! Trong bộ sưu tập hơn 100 chai nước hoa hiện đại và vintage hiếm của tôi, gần như không có em nào giống thế này cả. Tôi là một thợ săn đồ cổ kiên nhẫn, nhưng em này đúng là cực khó tìm! Nghĩ lại thì khi Demachy nghỉ hưu, chắc khó mà tìm được những chai nước hoa có phong cách thế này nữa. Giờ ngẫm lại, Dior Homme Intense, Fahrenheit Parfum hay Elixir cũng có cái chất gothic tương tự. Về chất lượng Dior, độ độc bản, mùi hương và giá trị sưu tầm thì tôi cho 10/10, nhưng về độ đa dụng thì chỉ được 6 thôi. Tốt nhất là hãy săn tìm bản chiết (decant) trước đi! Tôi cũng muốn tự mua nhưng bản parfum 2012 này tìm chiết còn khó hơn lên trời.
TỔNG KẾT: Nó làm tôi nhớ đến Le Male bản vintage; một mùi hương kiểu vanilla thảo mộc, phấn mịn, nhất là khi về đến tầng hương cuối – cái sự ngọt ngào kiểu phấn ấy y hệt như độ tỏa hương của Le Male sau 12-24 tiếng. Nhưng tôi thích em này hơn Le Male vì cái chất ma mị, ám ảnh của nó.