Thomas Văn La
Hồi năm 2009, khi Diesel tung ra phong cách đặc trưng "Only the Brave", cánh đàn ông khắp nơi như vỡ òa. Cuối cùng cũng có một mùi hương kết hợp được sự lịch lãm của George Clooney, nét tinh tế của Matt Damon và cả cái vẻ hoang dại, đầy khao khát của Justin Bieber. Nhưng lúc đó vẫn có hai câu hỏi lớn. Một là, liệu có bản xăm mình (tattoo) không? Hai là, cái quái gì gọi là bản xăm mình cơ chứ?? Đội ngũ của Diesel đã không lãng phí thời gian để trả lời câu hỏi đó. À thực ra là họ mất tận 3 năm. Nhưng khi "Only the Brave Tattoo" ra mắt vào năm 2012, chỉ vài tháng trước khi nó bị tống vào mấy cái khay giảm giá, cánh đàn ông lại một lần nữa ăn mừng – tất nhiên là với điều kiện họ thích cái mùi giống như phô mai Velveeta ấy. Hồi mùa hè năm 1982, trong cơn say tự mãn và vài ngụm Gaviscon, mình đã xông vào một tiệm xăm lúc 4 giờ sáng. Đến 5 giờ, mình rời đi với một hình xăm thô kệch vẽ bộ ba The Three Stooges đang nhìn chằm chằm vào... chỗ đó của mình. Nhiều năm trôi qua, mình còn thấy đỡ xấu hổ vì cái hình xăm đó hơn là việc phải xịt cái mùi "Only the Brave Tattoo" này! Chẳng có gì gọi là "dũng cảm" ở đây cả. Mình còn có thể nghĩ ra nhiều thứ thú vị hơn để làm với một bàn tay giả cơ!