Henry Quốc
*Đi ngang qua tủ nước hoa* Hmmm... xịt gì bây giờ nhỉ? *Thấy chai "Zino" ở hàng phía sau... cầm lên... xịt hai nhát lên ngực* Trời đất ơi... đây sẽ mãi là một tình yêu đích thực. Tôi tìm thấy "viên ngọc" này từ tận mùa đông năm 1993, khi đang đi dạo quanh Manhattan và ghé qua mấy cửa hàng vào một buổi tối sau khi tốt nghiệp cấp ba. Lúc đó tôi đi bộ từ khách sạn The Plaza xuống phía nam Đại lộ số 5, tai thì đang nghe nhạc của Sade qua cái Walkman. Giữa cái vẻ đẹp của tuyết rơi, không khí náo nhiệt của đêm NYC và giọng hát mê hoặc của Sade... tôi cứ như đang lạc vào một giấc mơ vậy. Tôi không nhớ rõ là mình đã tìm thấy báu vật này ở cửa hàng nào... nhưng hình như là đối diện sân trượt băng Rockefeller Center... có một bộ tàu mô hình trong cửa sổ đã thu hút ánh nhìn và kéo tôi vào tiệm. Ban đầu tôi định vào chỉ để ngắm bộ tàu mô hình thôi, nhưng vừa bước qua cánh cửa xoay... một mùi hương đã ập đến... Một mùi hương đất... gỗ... ngọt ngào... vani... và cực kỳ kem mịn... Tôi hoàn toàn bị mê hoặc và mất hết cả phương hướng... cứ thế mà đi theo mùi hương thôi. Nó dẫn tôi đến quầy nước hoa... và dù ở đó có bao nhiêu mùi đi nữa, tôi cũng chỉ ngửi thấy duy nhất một mùi. Nó giống như tiếng hát của mỹ nhân ngư vậy... cứ gọi mời tôi... Tôi nhất định phải tìm ra nó!!!! Tôi gọi nhân viên bán hàng và hỏi: "Mùi hương tuyệt vời này là gì vậy? Cái mùi gỗ và vani ấy... tôi thề là tôi vừa ngửi thấy nó từ một người vừa đi ngang qua cửa ra vào!!!" Cô ấy cười khúc khích và bảo: "Ồ, Zino hả? Chắc là mùi đó đấy cưng... đi theo tôi!". Cô ấy dẫn tôi ra quầy phía sau và lấy ra chai tester nhỏ của "Davidoff - Zino". Tôi không biết là do sự phấn khích của mình... hay do đôi mắt hút hồn và nụ cười quyến rũ của cô ấy... hay là do chính mùi hương đó nữa... Nhưng tôi đã để cô ấy xịt lên mu bàn tay mình... một việc mà tôi chưa bao giờ cho phép BẤT KỲ AI làm. Và trong khoảng 15 phút... thời gian như ngừng trôi. Tôi đã tháo tai nghe Sony MDR và tắt bản cassette "Sade - Kiss of life/Room 55" từ lâu rồi... nhưng tôi vẫn như nghe thấy nó đâu đây. Tiếng saxophone đầy gợi cảm và tiếng đàn organ Hammond đưa tôi vào một trạng thái tâm trí cực kỳ thoải mái và thư giãn đến khó tin. Từng nốt hương của "Zino" lấp đầy các giác quan, đưa tôi đến một nơi mà tôi chưa từng đặt chân tới trong thế giới mùi hương. Trước khi biết đến "Zino"... tôi chỉ dùng "Avon - Black Suede". Tôi chẳng hề biết một mùi hương thực thụ là thế nào... nó có thể ra sao... có thể mang lại cảm giác gì... hay truyền cảm hứng thế nào... Lúc đó tôi đúng kiểu một kẻ chưa biết gì về nước hoa. Zino chính là người phụ nữ đã biến tôi thành một người đàn ông vào đêm hôm đó... nó lấy đi sự ngây thơ của tôi và trả lại cho tôi một thứ mà chưa ai từng trao, và cũng chẳng ai có thể thay thế được. Tôi như nghe thấy tiếng một người phụ nữ gọi mình từ xa... ngày càng lớn dần... Stuart Mathewman ơi, chơi tiếng sax to lên chút nữa đi... tôi không nghe thấy gì cả.... "Anh ơi... anh có sao không? Hình như anh vừa bị "thả hồn treo ngược cành cây" một lát đấy". Tôi lắc đầu và nhìn quanh... tôi vẫn đang ở trong cửa hàng... và cô nhân viên với đôi mắt và nụ cười đó... đúng rồi... giờ tôi nhớ ra rồi... ZINO! Tôi hỏi ngay: "Chai Zino này bao nhiêu tiền vậy?!" Chắc lúc đó trông tôi giống một gã điên mất trí lắm, vì cái nhìn của cô ấy kiểu như muốn bảo "Chạy ngay đi". Tôi cố bình tĩnh lại, lấy lại vẻ tự nhiên và nói rằng tôi cực kỳ thích mùi hương này và nhất định phải có một chai. Cô ấy lo lắng đáp: "Em rất vui vì anh thích nó, chai lớn là 110 đô, còn chai nhỏ là 60 đô". Lúc đó tôi chỉ còn đúng 70 đô tiền mặt... Tôi tự nhủ với lòng mình... *Mình có thể lẻn đi, trộm hay dùng mọi mánh khóe để về nhà, hoặc thậm chí là tìm một bà cô già cô đơn nào đó để bám lấy... chỉ cần đủ lâu để tôi và chai Zino này thoát khỏi Manhattan vào ngày hôm sau thôi*. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô nhân viên, nở một nụ cười đầy ẩn ý và đưa 70 đô cho cô ấy... rồi chuẩn bị cho một hành trình dài rời Manhattan để về lại vùng Bronx... Bất chấp mọi khó khăn... chỉ để có được chai "Zino" của mình.