Mọi người cứ bảo con này là bản homage của "Burberry, London for Men", nhưng tôi thấy không phải đâu; nó giống "Cartier, Must De Cartier Pour Homme" hơn. Tôi biết, mọi người sẽ kiểu: "Khoan đã Big Al, London là mùi thuốc lá, còn MdC thì không, sao Cuba Red - vốn là mùi thuốc lá - lại giống MdC được?". Nghe vô lý nhỉ? Nhưng tin tôi đi, dù MdC không ghi note thuốc lá, nhưng ai ngửi cũng thấy nó là mùi thuốc lá cả. Nói cách khác, dù MdC không khẳng định mình có mùi thuốc lá, nhưng nó mang đầy đủ các đặc tính của nó: trầm, gỗ, ngọt và có chút gia vị.
Tôi không phải "dân chuyên" gì đâu, mà là do tôi lùng sục khắp các trang web mới thấy họ ghi chú các dòng Cuba này hướng tới mùi gì (như Blue là CK One, Gold là Le Male...). Thế là tôi biết ngay Cuba Red chính là MdC. Thật ra tôi tìm con này để mix với một chai vanilla rẻ tiền là Coty Raw Vanilla, định tự chế ra một phiên bản "Frankenstein" của Tom Ford Tobacco Vanille xem sao. Sau khi nghiên cứu kỹ, tôi chọn Cuba Red vì giá rẻ mà mùi thuốc lá lại khá ổn.
Nói về độ mạnh của dòng Cuba này thì đúng là cực kỳ khủng khiếp, độ tỏa và sillage đều rất mạnh. Thề, nó còn mạnh hơn cả mấy chai nước hoa vài triệu hay thậm chí là mấy chai gourmand tiền chục triệu của tôi nữa. Tự nhiên tôi thấy mình như bị lừa vậy, bao nhiêu năm qua bỏ tiền triệu ra mua thương hiệu, quảng cáo, người mẫu... trong khi làm ra một mùi hương tốt chỉ tốn có... vài chục nghìn? Mà thôi, coi như tôi khờ đi. Quay lại chuyện chính, vì không biết nó mạnh thế nào, tôi xịt vài nhát lên cổ tay, khuỷu tay, sau tai... và ÔI TRỜI! Cảm giác như đang lạc vào một sòng bài đầy khói ở Casablanca vậy. Mạnh đến mức tôi phải đi rửa ngay lập tức mà vẫn còn thấy mùi! Tuy nhiên, dù nó gây ấn tượng mạnh như một cú đá karate vào xoang mũi, thì độ lưu hương lại không bằng mấy dòng đắt tiền. Chốt lại là: xịt ít thôi, nhưng xịt nhiều lần nhé.
Vậy mùi nó thế nào? Lúc mới xịt, nó không giống mùi thuốc tẩu đâu, mà giống mùi xì gà hơn. Nếu chưa biết phân biệt thì tôi nói luôn: thuốc tẩu thì kiểu "ahhh, dễ chịu quá...", còn xì gà thì kiểu "UGH! Sao mình lại hút cái thứ này nhỉ?!". Nói cách khác, xì gà thì gắt hơn, và con này lúc đầu cũng hơi gắt một chút (có lẽ do tôi xịt quá tay), nhưng sau đó nó lắng xuống thành một mùi rất dễ chịu, kiểu thuốc tẩu. Sau khi trôi bớt mùi, nó thực sự tuyệt vời. Lúc đầu thì hơi nhiều mùi đất và quế đến mức cảm giác như có thể "nếm" được luôn, nhưng đến tầng giữa thì lại là gỗ đàn hương và đậu tonka rất tinh tế... một mùi thuốc tẩu thoang thoảng chứ không phải một đám mây khói xì gà đập thẳng vào mặt. Rất sang và trưởng thành. Có mùi tổng hợp không? Có chứ, nhưng nước hoa nào mà chẳng thế, dù đắt hay rẻ. Con này giá rẻ nhưng chất lượng không hề "rẻ" tí nào. Có lẽ là dòng knock-off tốt nhất hiện nay rồi.
Tóm lại là: London là thuốc lá xuyên suốt, MdC là các sắc thái khác nhau của thuốc lá, và Cuba Red cũng vậy. Vì thế Cuba Red gần với MdC hơn, nên nó phức tạp và trưởng thành hơn. Nó mang lại cảm giác của những người đàn ông thực thụ, kiểu mùi mà các chú, các bác hay dùng ấy. Với tầm giá chỉ vài chục nghìn, đây đúng là một cực phẩm. Rẻ đến mức đôi khi thấy hơi ngại khi thừa nhận mình đang dùng nó. Mẹo nhỏ cho anh em nhé: nếu muốn tán mấy chị "mặn mà", cứ bảo là đang dùng Remy Latour Cigar (họ sẽ biết tên này). Còn muốn tán mấy em gái trẻ thì cứ bảo là Burberry London. Nhưng nhớ nhé, chỉ được kể với hội bạn thân thôi là con này thực chất là bản knock-off giá rẻ Cuba Red thôi đấy!