Peter Gia Trần
Cuộc đối đầu giữa các huyền thoại - Phần 2: Platinum Egoiste. Mình từng dùng thử bản chiết của một con clone là Armaf Legesi nên cũng khá rành về DNA mùi hương này rồi. Giống như hầu hết các bản clone so với hàng chính hãng, cái mùi thì giống đến mức đáng sợ, nhưng trong khi mùi hương gốc sẽ nhẹ nhàng lướt quanh bạn như một làn gió, thì bản clone lại cứ như một kẻ thích phô trương, chỉ mặc mỗi cái áo trench coat rồi hét lên: "Đây, nhìn tôi này!" Cái tên Platinum Egoiste thực sự rất chuẩn. Nhắc đến bạch kim là người ta nghĩ ngay đến sự kim loại, sáng bóng và lạnh lẽo. Điều này được phản ánh cực rõ trong mùi hương, vì nó có một chút sắc thái kim loại lấp lánh và sảng khoái. So với Eau Sauvage - một mùi hương mang hơi hướng tự nhiên và hoài cổ, thì Platinum Egoiste độc đáo hơn, thậm chí mình có thể nói là mang hơi thở tương lai. Cái sự "tương lai" này làm mình liên tưởng đến những hình ảnh về thế kỷ 21 trong trí tưởng tượng của người đầu thế kỷ 20, kiểu như phim hoạt hình "The Jetsons" ấy. Một kiểu "retro-futurism" với xe bay, tàu điện từ, những tòa nhà kim loại và robot. Tất cả được tạo nên từ những nốt hương kim loại kết hợp cùng thảo mộc cay nồng, cam chanh và oải hương. Có người sẽ bảo Platinum Egoiste hơi nhân tạo và sắc sảo, nhưng vì là Chanel nên cái sự "nhân tạo" đó không hề gây khó chịu, mà trái lại còn cực kỳ sang chảnh và thời thượng. Cả Eau Sauvage và Platinum Egoiste đều thuộc cùng một nhóm hương: citrusy green, kiểu nước hoa mùa hè nhẹ nhàng cho nam giới. Nhưng sự giống nhau chỉ dừng lại ở đó thôi, vì vibe của chúng khác hẳn nhau. Platinum Egoiste thì táo bạo và lập dị hơn, còn Eau Sauvage lại điềm đạm, chân thực và tự nhiên hơn. Vì thế, thật khó để mình chọn ra cái nào tốt hơn, nên nếu phải đặt lên bàn cân thì kết quả là hòa nhé.