Người dùng ẩn danh
Mùi này thực sự không gây cảm giác buồn nôn như "người họ hàng xa" Kouros. Mình thực sự rất thích mùi này, giá cũng cực kỳ ổn nữa. Có lẽ sớm muộn gì mình cũng sẽ chốt em này thôi.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mùi này thực sự không gây cảm giác buồn nôn như "người họ hàng xa" Kouros. Mình thực sự rất thích mùi này, giá cũng cực kỳ ổn nữa. Có lẽ sớm muộn gì mình cũng sẽ chốt em này thôi.
Thực sự là mình cực kỳ thích em này, thậm chí còn thích hơn cả Kouros nữa. Nhưng có vài điểm mình thấy hơi khó hiểu. Nếu mọi người đã biết em này giống Kouros đến thế, thì tại sao lại có nhiều lượt vote tiêu cực về sự tương đồng này nhỉ? Và việc Kouros có rating thấp cũng không làm mình ngạc nhiên vì mùi hương của hai em khác nhau khá nhiều, nhưng dù mình thích em này hơn Kouros, thì việc em này lại có rating cao ngất ngưởng như vậy thực sự làm mình thấy bất ngờ. Cái gì vậy trời? Mình thấy mùi này hay hơn Kouros, nhưng nếu bạn đang tìm kiếm sự mạnh mẽ thì Kouros chắc chắn là "trùm" rồi. À, mình cũng thấy em này hơi giống Interlude của Amouage ở nốt hương cỏ xạ hương và kinh giới. Nốt hương động vật (animalic) trong em này rõ rệt và đậm hơn hẳn, dù Kouros có phần sắc sảo hơn. Mình cảm giác xạ hương (civet) trong Kouros làm cho mùi quế trở nên rất mạnh, kiểu như sức mạnh của xạ hương biến thành một mùi quế nồng nặc ấy, còn ở em này thì mình lại ngửi thấy rõ mùi động vật hơn. Mình thích em này hơn Kouros. Tất nhiên là hai em có sự khác biệt, nhưng bạn biết đấy, chúng có rất nhiều điểm chung. Cập nhật: Giờ đây em này đã trở thành mùi hương yêu thích nhất của mình. Thật thú vị khi đây là chai Chanel cuối cùng mình thử, và cũng giống như Opium là chai YSL cuối cùng mình thử, em này chính là chân ái. Thật kỳ lạ khi thấy Jacques Polge và con trai ông ấy lại khác biệt đến thế. Đây là một mùi hương cực kỳ táo bạo và đầy thử thách. Với mình, linh hồn của nó nằm ở cỏ xạ hương – thứ mà dường như nhiều người hay bỏ qua. Thường thì cỏ xạ hương không tỏa hương mạnh như oải hương hay bạc hà, nhưng mình nghĩ chính nốt xạ hương (castoreum) đã giúp cỏ xạ hương tỏa sáng rực rỡ ở đây. Ngoài ra, mọi người hay bảo là chỉ người lớn tuổi mới nên dùng hoặc em này không hợp với giới trẻ, nhưng mình không đồng ý. Mình nghĩ quan trọng là ở cá tính thôi. Nếu bạn có đủ bản lĩnh để "chinh phục" Antaeus (kiểu như phải có sức mạnh của Hercules ấy), thì bạn có thể xịt em này ở bất kỳ độ tuổi nào. Còn nếu không, thì dù có 40 tuổi bạn cũng không nên dùng. Mình bắt đầu mê nước hoa từ năm 30 tuổi và khi tìm thấy em này mình đã yêu nó ngay lập tức, nhưng nếu gặp em nó từ năm 20 tuổi, chắc chắn mình cũng sẽ mê mẩn như vậy thôi. Chỉ là mình chưa đủ tiền mua, nên từ lúc thử lần đầu đến giờ ngày nào mình cũng ra cửa hàng để ngửi thử. Nghe nói có bản 50ml nhưng thực sự là cực kỳ khó tìm.
Tôi sẽ không nhắc lại những điều mà mọi người đã nói. Tôi không thấy có điểm tương đồng nào quá lớn với chai Kouros yêu thích của mình, ngoại trừ việc cả hai đều mang một phong thái cay nồng và đậm mùi xạ hương. Tôi có nhận ra nốt hương hoa hồng, nhưng nhìn chung mùi hương này thiên về hướng cay và khói, với hương nhang hiện lên rất rõ đối với tôi. Tôi cũng có thể cảm nhận thoang thoảng chút hương cam chanh ở nốt mở đầu. Tôi cực kỳ thích nó. Nó không quá nam tính một cách gai góc như Kouros, nhưng dù có nốt hoa hồng thì đây cũng không phải là mùi hương dành cho phái nữ. Gửi những ai còn đang phân vân, có lẽ đang lo lắng về các "lô sản xuất cũ" và việc bản này so với bản cũ ra sao, xin hãy cân nhắc điều này: Một là, trí nhớ con người vốn hay thay đổi, nên đừng quá tin vào những ai khẳng định rằng mùi này "không giống chút nào với những gì họ nhớ". Hai là, trừ khi một chai nước hoa cũ được bảo quản trong môi trường chân không kiểm soát nhiệt độ, bằng không thì không đời nào chất nước bên trong lại không thay đổi (theo hướng tốt hơn hoặc tệ đi) sau 40 năm. Cứ chốt đơn đi thôi.
Thời buổi này thật khó để tìm được thứ gì đó thực sự đáng tin. Nhưng với Egoiste và Anthaeus, hai mùi hương này đã gắn bó với tôi suốt hơn 30 năm qua và tôi vẫn yêu thích chúng như ngày đầu tiên. So với tình trạng thay đổi nhãn mác hay điều chỉnh công thức tràn lan ở nhiều hãng khác, Chanel thực sự đối xử với khách hàng như những thượng khách. Một dòng nước hoa nam tuyệt vời, cân bằng và mang đậm dấu ấn đặc trưng của Chanel ❤️💯🔥.
Trời ơi, cái quái gì thế này? Mấy gã người Pháp ở Chanel lại vừa tung ra một loại "ma thuật khứu giác" gì nữa đây? Antaeus – cái tên nghe thôi đã thấy nồng nặc mùi nam tính thần thoại, khiến mấy loại nước hoa hiện đại nghe cứ như nước lã so với nó. Đây không chỉ là nước hoa đâu, các bạn ạ. Nó là một cỗ máy thời gian, đưa mình quay về những năm 1981 đầy cuồng nhiệt. Chỉ cần một hơi hít thôi, bạn sẽ thấy mình như được tiêm một liều adrenaline thẳng vào tim vậy. Jacques Polge, cái gã người Pháp tài hoa đó, bằng cách nào đó đã đóng chai được cái tinh túy của sự nam tính nguyên bản, không chút pha tạp. Màn chào sân của nó giống như một cú tát trực diện vào mặt bằng một bó thảo mộc ngâm trong nước cam chanh vậy – có cả mộc tử, xô thơm, chanh và cỏ xạ hương đang nhảy múa điên cuồng trên mũi mình. Nó tươi mát, chắc chắn rồi, nhưng là kiểu tươi mát đầy kích thích, khiến bạn cứ muốn hít hà mãi không thôi. Khi mùi hương lắng xuống, bạn sẽ bị "đấm lén" bởi một chút hương hoa đầy bất ngờ. Hoa hồng và hoa nhài len lỏi qua lớp sương thảo mộc như những vũ công nóng bỏng tại một quán bar của dân chơi mô tô. Nghe thì có vẻ không hợp, nhưng thề luôn, nó cực kỳ hợp! Và ngay khi bạn tưởng mình đã hiểu thấu nó, thì các nốt hương cuối ập đến như một con lừa đang nổi điên. Hoắc hương, xạ hương, nhựa cây và rêu sồi – cảm giác như đang lăn lộn giữa thiên nhiên hoang dã trong khi đang uống rượu bourbon vậy. Cái mùi động vật đó? Nó giống như một cái nháy mắt đầy ẩn ý từ một người phụ nữ nguy hiểm trong một quán bar đầy khói. Đây không phải là mùi hương dành cho những kẻ yếu tim. Nó dành cho những người táo bạo, những kẻ liều lĩnh, thậm chí là hơi "điên" một chút. Nếu bạn muốn ngửi như thể vừa mới vật lộn với một con gấu, vừa ân ái với một nữ thần và vẫn sống sót để kể lại câu chuyện đó, thì hãy chọn Antaeus. Chốt lại là: Antaeus hoặc không gì cả, baby!
Wow. Thật sự nằm ngoài mong đợi của mình luôn. Nốt hương đầu là mùi mật ong ngọt ngào, cảm giác gần như là sáp ong nguyên bản. Sau đó, hương chuyển dần sang nốt hoa hồng phấn, hơi ngọt và có chút cảm giác khô bụi. Giai đoạn cuối cũng thoang thoảng chút xạ hương nữa. Cách các nốt hương hòa quyện vào nhau thực sự rất điêu luyện. Mình mê quá!
tôi vừa tậu một chai Antaeus bản vintage để so sánh với bản hiện đại – một trong những mùi hương yêu thích nhất mọi thời đại của mình. Định bụng là viết lại bài review cũ thôi, nhưng đọc mấy cái comment bên dưới xong là mình phải làm một bài so sánh chi tiết thế này luôn. Trong cộng đồng này có một kiểu rất khó chịu là cứ hở ra là chê reformulation (cải tiến công thức), than thở ngày xưa mọi thứ tốt thế nào. Mấy ông chú "boomer" đó thực ra chỉ đang trút giận lên thôi. Kiểu như tóc bắt đầu thưa, bụng thì to ra, rồi "chuyện ấy" cũng không còn sung mãn như xưa ấy mà. Có những lời chê là có cơ sở, nhưng đa số chỉ là đang khoe khoang kiểu "tôi ngầu lắm vì đã ngửi thấy nó trước khi bị phá hỏng" thôi! Mấy kiểu review như vậy chẳng giúp ích gì cho những người đang muốn tìm hiểu về các dòng cổ điển tuyệt vời cả. Muốn hoài niệm thì cứ việc, nhưng đừng có tỏ thái độ khó chịu như vậy. Việc Chanel vẫn giữ dòng vintage và trình bày nó với chất lượng cao, bám sát bản gốc bất chấp các lệnh cấm nguyên liệu của IFRA thực sự là một điều đáng quý. Mình đã ngửi thử cả hai bản cùng lúc, và phải nói là bản hiện đại bám sát bản vintage cực kỳ, thậm chí còn có những bước chuyển mùi mượt mà hơn. Đầu tiên, cả hai đều là những mùi balsamic cực mạnh. Mở đầu của bản vintage ít tươi mát hơn, thiên về mộc dược và ngò rí. Trong khi đó, bản hiện đại cũng có mùi mộc dược rất rõ, nhưng nốt chanh lại nổi bật hơn, tạo thêm một lớp phức hợp với chút chua nhẹ đầy tươi mới mà không làm thay đổi cấu trúc mùi. Tầng hương giữa của bản vintage cũng y hệt như vậy, nhưng nó không có cái nốt "sáp". Mình cũng không có ý kiến hay phàn nàn gì về việc này vì nó chỉ tạo thêm kết cấu thôi, chắc là để bù đắp cho việc không dùng được castorium thật (vốn đã bị cấm vì lý do đạo đức). Tuy nhiên, điểm MÀ mình thích ở bản hiện đại hơn là nốt hoa hồng hiện lên rõ rệt hơn hẳn. Bản vintage cũng có hoa hồng, nhưng vì nó đặc và không thanh thoát nên nốt này bị mờ đi, không nổi bật lên được. Một lần nữa, bản hiện đại giúp các bước chuyển mùi rõ ràng hơn mà không thay đổi cấu trúc gốc. Cả hai đều lưu hương khá lâu trên tay. Bản vintage có lớp nền từ rêu sồi thời chưa bị hạn chế nên cảm giác "3D" hơn hẳn. Không ngạc nhiên khi bản hiện đại vẫn mang lại sự thay thế tuyệt vời mà không khiến bạn thấy hụt hẫng. Bản hiện đại thiên về nốt aldehyde nhiều hơn. Cả hai đều mang lại cảm giác da thuộc động vật rất sống động; dù bản hiện đại là tổng hợp nhưng vẫn có chiều sâu, giàu kết cấu. Điểm khác biệt chính là bản vintage có phần "bẩn" hơn một chút, và mình cũng thích kiểu đó hơn. Bản hiện đại thì nốt hoắc hương được cho nhiều hơn một chút. Sau một ngày dài, cả hai đều cực kỳ quyền lực. Mình quay lại để chỉnh sửa bài này và nhận ra bản hiện đại thực sự bám lâu hơn trên da. Mình vẫn ngửi thấy dư vị của da thuộc và hổ phách rất lâu sau khi bản vintage đã tan biến. Có thể do tuổi thọ của chai cũ, nhưng mình nghi là do bản hiện đại tỏa hương tốt hơn. Bản hiện đại có kết cấu lỏng hơn, "bay hơi" hiệu quả hơn trong không khí, trong khi bản vintage phụ thuộc nhiều vào nhiệt độ cơ thể. Nói thật là nếu bạn ngửi sát thì thấy khác, chứ ở khoảng cách xa thì cả hai mùi LITERALLY giống hệt nhau. Mình có hỏi bố và em gái xem họ thấy thế nào. Bố mình thích bản vintage vì ông lớn lên cùng mùi hương này. Em gái mình thì nhận ra ngay là mùi Chanel dù mình chưa nói gì, và em ấy cũng thích bản vintage vì cho rằng bản hiện đại "nhiều thứ quá", mùi hoa cỏ, đất và gia vị hơi bị mạnh, trong khi bản vintage điềm đạm và dễ cảm nhận hơn. Em ấy còn ví von: "Cả hai đều là mùi mà nhân vật Thomas Shelby trong Peaky Blinders sẽ dùng, nhưng bản hiện đại giống anh trai, còn bản vintage giống em trai". Thế nhưng, khi mình xịt bản hiện đại, em ấy lại nhầm là bản vintage vì mùi hương tỏa ra rất sang trọng và quyền lực, kiểu như dùng cho đám cưới vậy. Thật sự không thể tìm đâu ra câu trả lời hay hơn. Điều này chứng minh bản hiện đại chính là "cỗ máy quyền lực" mà mọi người đang tìm kiếm, chỉ là họ bị "lờn mũi" thôi. Có người bảo "xịt 6 shot mà chẳng thấy mùi gì", lạy chúa... nếu nó bị thay đổi đến mức đó thì không đời nào xịt 6 shot mà không thấy gì được. Đừng có nói dối, hãy tìm hiểu về hiện tượng "lờn mũi" đi nhé. Chốt lại: Vẫn là huyền thoại 10/10. Thật lòng hãy thử đi! Đây vẫn là một trong những mùi hương balsamic động vật độc đáo và xuất sắc nhất lịch sử. Nếu ai muốn review chi tiết hơn về bản hiện đại thì xem bài đầu tiên của mình về Antaeus nhé. Peace out!
Mình khá thích mùi này, mình được tặng làm quà. Mùi hương cực kỳ hợp khi diện suit và dùng vào ban đêm, mang lại cảm giác mạnh mẽ, nam tính. Tuy nhiên, mình thấy giá hơi cao so với mình.
Mình đã test em Antaeus này mấy lần rồi và cũng muốn chốt đơn lắm, nhưng đây là cảm nhận thực tế của mình. Mở đầu là một cú nổ citrus cực kỳ dễ chịu, kèm theo đó là chút thảo mộc, gia vị, hoa cỏ, một chút phấn và có lẽ là cả aldehyde nữa. Đến tầng hương cuối, một nốt hồng phấn kiểu hơi nữ tính hiện lên, hòa quyện cùng sự nồng đậm của đất từ patchouli và rêu sồi, rồi cả nốt da thuộc từ castoreum và labdanum. Với mình, nó mang lại cảm giác giống như một chiếc áo khoác vintage cũ kỹ, thấm đẫm mùi mồ hôi của một người đàn ông đã mặc suốt 20 năm – cái kiểu mùi "funk" đặc trưng mà phụ nữ khó lòng có được do khác biệt về hormone và chế độ ăn uống. Mình thấy nó cực kỳ đáng yêu, kiểu mà hiếm có mùi da thuộc nào ngày nay làm được, vì hầu hết các dòng da hiện nay đều nồng mùi vanilla, tonka hay cardamom hơn là mùi da thật. Thậm chí mình còn lân la bảo với bạn gái là đợi kỳ lương tới sẽ chốt em này luôn. Hôm nay mình lại thử lại lần nữa, cả trên da lẫn trên giấy. Công nhận là nguyên liệu xịn, mùi thơm, độ đa dụng đều ổn, rêu và patchouli thì tuyệt vời, nhưng sau lần ngửi (cũng là lần cuối) này, mình lại nghĩ đến vài thứ khác. Đầu tiên là Quorum: có thể coi là "Antaeus bản bình dân". Drydown gần như tương tự nhưng cảm giác thô và rẻ tiền hơn một chút. Thứ hai là Pour Lui của Oscar de la Renta: giống như một người anh lớn hiền lành hơn của Antaeus, ngọt và nhẹ hơn nhưng vẫn giữ được cái hồn cốt đó. Mình sẽ chọn Quorum thay vì em này, nhưng mình hiểu là vẫn có tệp khách hàng sẽ cực kỳ thích Pour Lui. Và thứ ba là One Man Show: nếu các nốt castoreum và hoa hồng không quá rõ ở các em kia thì ở đây chúng hiện lên rất mạnh. Mở đầu kiểu xanh, chua và hơi hướng tổng hợp (thậm chí còn giống Polo Cologne Intense một cách buồn cười), sau đó lắng xuống thành da thuộc thô, hoa hồng, rêu và patchouli. Ngặt nỗi là trong bộ sưu tập của mình đã có sẵn 3 em "anh em họ" tương tự rồi, nên mình quyết định để dành tiền lương tới để mua ít phụ kiện guitar và phục hồi lại cây Stratocaster cũ với những linh kiện xịn xò. Thôi thì chắc phải đợi vài năm nữa, khi túi tiền rủng rỉnh hơn, mình sẽ cho Antaeus một cơ hội. Chúc mọi người mọi điều tốt đẹp!
Mình đã xịt thử lên da trong một ngày trời nắng nóng, lớp hương đầu thực sự rất dày, trầm tối, nam tính và cay nồng. Sau một lúc, mùi hương chuyển dần sang nốt hương gỗ hòa quyện với da thuộc sạch sẽ ở phần drydown. Đây là một mùi hương nam tính phức hợp và thanh lịch, nhưng mình hoàn toàn hiểu vì sao nhiều người lại không thích lớp hương đầu nồng gắt của nó, đặc biệt là những người dùng trẻ tuổi. Nó lưu lại trên da vài tiếng với mùi giống như một loại lotion hoa hồng béo ngậy và các gia vị thì phai nhạt dần. Mình thấy lớp hương đầu rất thú vị và rất muốn có thêm thời gian để trải nghiệm nó trong thời tiết lạnh, nhưng mình lại có chút cấn cá với nốt hoa hồng. Nó quá mỏng manh, giống như bạn vừa bôi một lớp kem dưỡng da tay thông thường lên người vậy. Có lẽ trong thời tiết phù hợp và vào ban-đêm, nốt hoa hồng sẽ không còn là vấn đề lớn nữa. Mọi người nên bắt đầu đánh giá phiên bản nước hoa HIỆN TẠI đang được bày bán, thay vì cứ nhắc mãi về công thức cũ. Thật không dễ để tìm mẫu thử của chai này ở hầu hết các cửa hàng, và phần lớn các bài review giờ chỉ mang tính so sánh hoài niệm chứ không còn hữu ích mấy. Mình sẽ đợi đến mùa thu/đông để đánh giá lại em nó, nhưng chắc chắn chai này vẫn sẽ nằm trong danh sách mong muốn của mình.