Trí Quang Vương
Hạt thì là là nốt hương mình cực kỳ mê, cộng thêm chút quế nữa nên ngay từ lần xịt đầu tiên là mình đã bị "đổ" luôn rồi. Trong số các dòng designer thì mình thấy em này cực kỳ độc bản và đặc biệt. Sự kết hợp giữa đại hồi (mùi rất giống thì là) và bạc hà tạo ra một cảm giác như đang thưởng thức một loại trà thảo mộc vậy. Nếu bạn từng ngửi qua hương trà lá ô liu thì sẽ thấy Must de Cartier mang đúng cái vibe đó: cực kỳ thư giãn, thơm kiểu aromatic và rất dễ chịu. Càng về giữa, mùi hương chuyển sang tông phấn, vanilla và gỗ nhẹ nhàng, hòa quyện cùng chút cam chanh, hương xanh và gừng tươi mới, tạo nên một nét smoky rất riêng. Kiểu phối hương này mình thường chỉ thấy ở mấy dòng niche đắt đỏ thôi. Nhưng mà, càng về sau thì mình lại gặp phải "mặt trái của tấm huy chương". Mùi hương trở nên ấm hơn, thiên về vanilla, phấn và khô hơn hẳn khi gỗ đàn hương và xạ hương chiếm thế chủ đạo. Với mình thì đoạn này hơi mất điểm vì nó làm mất đi sự trong trẻo ban đầu, thay vào đó là một cảm giác tối, nặng và hơi cũ kỹ, có phần hơi lặp lại. Dù mình không thích sự thay đổi này nhưng có thể người khác lại thấy ổn. Nhìn chung, đây vẫn là một trong những chai designer xuất sắc nhất mình từng thử: cay nồng, ngọt ngào và thảo mộc, như một "liều thuốc" bình yên vậy. Em này chỉ hợp xịt khi trời lạnh thôi nhé. Độ tỏa hương tốt, lưu hương ổn, so với giá và các đối thủ cùng phân khúc thì em nó cực kỳ đáng tiền. Giá trị mua sắm 9/10, điểm cá nhân mình là 6.5/10.