Mọi người tưởng tượng nhé, lúc mới xịt lên, cảm giác đầu tiên của tôi giống hệt như kiểu mình vừa thái rau xong ấy, kiểu mùi rau củ tươi nhưng không quá mọng nước. Sau đó một lúc, nốt tiêu sẽ nhảy vào làm mùi hương hơi cay nồng một chút trong khoảng 30 phút đầu. Nhưng cũng may là cái sự cay này không kéo dài lâu, nó chỉ là một chút nhấn nhá lúc đầu thôi.
Sang đến giai đoạn giữa, mùi hương quay lại tông thảo mộc nhưng không còn cảm giác 'rau củ' như lúc đầu nữa. Thay vào đó là sự kết hợp giữa chanh và hoa violet, tạo nên một hợp âm cực kỳ dịu dàng và tinh tế. Mọi người có thể cảm nhận rõ từng nốt hương riêng biệt hoặc tận hưởng sự hòa quyện của chúng, giống như đang nghe một bản soft rock nhẹ nhàng, cực kỳ thư giãn và vỗ về khứu giác luôn.
Đến cuối cùng, hương thơm vẫn giữ được nét đó nhưng vetiver sẽ lộ diện. Vetiver ở đây mang lại cảm giác rất tươi mát và sảng khoái, không hề bị nồng mùi đất đâu. Ai đã dùng thử Grey Vetiver của Tom Ford thì chắc chắn sẽ hiểu ý tôi, nó mang lại một cảm giác nhẹ nhàng, tự do và khá là yêu đời.
Nếu phải ví von thì 30 phút đầu giống như những cú quất roi liên hồi trong không trung, tạo ra sự xáo trộn bởi nốt tiêu. Rồi đến giai đoạn giữa, những cú quất đó nhẹ dần đi, và cuối cùng khi vetiver xuất hiện, mọi thứ trở nên bình yên một cách khó tả, một sự thư thái hoàn hảo.
Về thiết kế, cái chai có phần giống như một chiếc roi da, cực kỳ hợp với cái tên 'The Beat'. Tôi thấy có một điểm trừ là màu nước hoa hơi thiên về xanh dương, trong khi cảm giác mùi hương mang lại lại thiên về màu xanh lá nhiều hơn. Nhưng bù lại, cái thiết kế hình chiếc roi ấy lại cực kỳ ăn khớp với ý nghĩa của cái tên, giúp hình ảnh hóa trọn vẹn cái trải nghiệm mà tôi vừa kể.