Cảm nhận của mình là mùi này cực kỳ tuyệt vời. Nó tỏa ra hương hoa heliotrope, hạnh nhân, kiểu như mùi vỏ bánh nướng ấm áp, cực kỳ mượt mà và hòa quyện. Mùi này hợp với bất kỳ ai và mang lại cảm giác rất ấm áp. Đó là điểm cộng lớn nhất, mình rất thích cái cảm giác thoang thoảng như đang đi ngang qua một vườn hoa heliotrope trong nhà kính vậy. Nó mang cái hồn của những dòng Guerlain đời đầu, đặc biệt là L'Heure Bleue.
Nhưng mà, dù có vẻ nhẹ nhàng bay bổng, lại có một nốt hương giữa khá gắt, làm mình liên tưởng đến cảnh ai đó đang sấy tóc vừa mới gội xong. Với mình thì phần này tệ thật sự. Nó làm mình nghĩ đến mấy cái áo choàng tắm, cảm giác được nuông chiều hay đi tắm muộn vào một ngày nóng nực – mà mình thì cực ghét cái hình ảnh đó. Nó làm mất đi vẻ tự nhiên, quyến rũ của hoa heliotrope và mùi bánh nướng trên làn gió nóng, khiến mình thấy khó chịu mỗi khi ngửi thấy mùi "dầu gội" đó – kiểu như khi bạn rửa tay hay gội đầu bằng mấy thứ có mùi quá nồng và đại trà ấy. Cách giải quyết duy nhất mình nghĩ ra là chỉ nên xịt nhẹ một lớp sương mỏng lên da thôi.
Nếu nói về gu của mình thì Helmut Lang Cologne hợp hơn nhiều, nó pha trộn giữa hương hạnh nhân, heliotrope với mùi keo xịt tóc, mùi sơn, oải hương tươi và xạ hương ẩm.
Với dòng Jaipur, mình có cả bản EDT và EDP, và thấy sự khác biệt nằm ở độ đậm đặc của nốt hương giữa và nốt cuối. Bản EDT mang nét nhẹ nhàng, mượt mà riêng biệt; còn bản EDP thì có cảm giác đậm và bám sát hơn, kiểu như hội anh em Zino, Heritage, Tiffany Men, Lalique Homme hay Bois du Portugal vậy. Nhưng thú thật là mình thích mấy dòng kia hơn, vì theo mình, kết cấu đặc quánh của hạnh nhân và heliotrope trong bản EDP của Jaipur hơi bị ngọt kiểu khé cổ. Giống như cách mình không thích Habit Rouge EDP hay Eau Sauvage Parfum vậy – chúng cứ bị ngọt kiểu dày đặc và quá đà.